tường thành không cô độc

GiadinhNet - Vũ Cát Tường là nữ ca sĩ nổi tiếng trong thời trẻ. Mới đây cô bất ngờ công khai chuyện yêu đồng tính, nữ ca sĩ muốn mang lại hạnh phúc cho người con gái cô thương. Sau tuyên bố "tôi đồng tính" gây xôn xao dư luận, Vũ Cát Tường đã có thêm nhiều chia sẻ về vấn đề này trong tập 3 của chương trình "90 ngày trước tuổi 30", ra mắt tối 17/7. Lạ ở chỗ, các vai ác của Tường Vi lại được người xem nhớ và nhắc đến, đôi khi còn nhiều hơn những vai chính diện. Nhưng Tường Vi không chỉ sở hữu vai ác. Các vai hiền cũng vai nào ra vai đó. Trong Cá rô em yêu anh, Vi là một cô gái rặt Nam bộ, năng động tự tin. Cô Vũ Cát Tường chọn lọc 30 ca khúc trong Birthday Concert đánh dấu tuổi 30 và hành trình 10 năm trưởng thành trong ca hát. Cách đây 5 năm, nhân dịp sinh nhật 25 tuổi, Vũ Cát Tường thực hiện Birthday Concert với quy mô lớn tại sân khấu Lan Anh (TP Hồ Chí Minh). 5 năm sau, cũng đúng Vaytiennhanh Home Credit. Giới thiệu Thể loại hiện đại, gương vỡ lại lành, quân nhân x bác sĩ, đô thị tình duyên, một chút thanh xuân vườn trường Edit+Beta LaStella Nhân vật chính Cố Hiểu Thần Liễu Duệ Ở mỗi người đều tồn tại nhiều khía cạnh có nhiều có những người biểu hiện ra bên ngoài nhưng có những người luôn ẩn sâu nổi buồn vào một góc tường đơn độc đối diện với nó. Tuy nhiên không phải lúc nào bức tưởng đơn độc đó chỉ có một người. TẢI EBOOK MỚI NHẤT Like page để cập nhật truyện hay Tải Ebook Truyện Miễn Phí Tài khoản VIP tải ebook không quảng cáo Xem Hướng dẫn tải ebook về máy TẢI EBOOK Tường Thành Không Cô Độc AZW3 TẢI EBOOK Tường Thành Không Cô Độc PRC/MOBI TẢI EBOOK Tường Thành Không Cô Độc EPUB TẢI EBOOK Tường Thành Không Cô Độc PDF Edit Cải Trắng Chương 17 Tình trường đắc ý, sân bóng thất ý1 1Tình trường đắc ý, sân bóng thất ý Ý chỉ tình cảm phát triển sang một bước mới nhưng những việc khác thì không như mong muốn, cụ thể ở đây là trên sân bóng. Giữ lại’ … Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ ở bên nhau khiến cho Liễu Khê vô cùng hưng phấn, cô ấy quyết định tổ chức một buổi tiệc, ngay tại phòng bi-a mới mở của huyện. Phòng bi-a mới được mở, thiết bị bên trong toàn bộ đều là mới. Hơn nữa nhân dịp khai trương họ còn giảm giá, người tới vô cùng nhiều. Lúc bọn họ đến, ở sảnh lớn đã đầy người, chỉ còn lại duy nhất một phòng. Để ăn mừng anh mình đã tìm được chị dâu, Liễu Khê, một người yêu tiền như mạng đã bỏ tiền ra bao phòng. “ Lập thành đội đi. ” Lai Sở Sở chống cây cơ trong tay, lười biếng nói. Lận Yên nhíu mày “ Chia đội thì không công bằng chút nào với tớ và Cố Hiểu Thần, bọn tớ chơi không tốt. ” Cố Hiểu Thần cười một cách cứng ngắc, cô không phải là chơi không tốt mà là không biết chơi. Có chín người, lẻ một người là cô sẽ không chơi bi-a. “ Hai người một đội. ” Lai Sở Sở kiến nghị. Sa Khinh Vũ nhìn quanh một vòng, hai người một tổ cũng khá hợp lý đấy, nhưng vấn đề là “ Ai với ai sẽ là một cặp đây ? ” “ Nghe theo trái tim mách bảo đi. ” Lai Sở Sở từ trước tới nay rất công bằng. Liễu Khê gật đầu, đồng ý “ Vậy cứ thế đi. ” “ Tớ không đồng ý. ” Lận Yên đứng lên phản đối “ Nhỡ đâu tớ cùng một đội với Cố Hiểu Thần thì sao, bọn tớ còn chơi gì nữa. ” Xét thấy ý kiến của mọi người không đồng nhất, cuối cùng, Lý Viêm Nguyên đề nghị “ Hiểu Thần và Liễu Duệ một đội, tôi và Khê Khê, Hoằng Dịch và Tiểu Yên, số người còn lại sẽ tự thêm mình vào các đội, thế đã công bằng chưa ? ” Phương pháp mà Lý Viêm Nguyên đưa ra là để trong cùng một đội có cả người chơi dở lẫn người chơi giỏi, phương pháp tuy đơn giản nhưng đối với ai cũng công bằng. Lai Sở Sở tươi cười rạng rỡ, ánh mắt liếc qua Mục Hoằng Diễn nãy giờ im lặng không lên tiếng, cuối cùng gật đầu “ Ok, tôi muốn cùng một đội với Tiểu Yên. ” Sa Khinh Vũ vứt quả bóng trong tay đi “ Tôi cùng đội Hiểu Thần. ” Người còn lại là Mục Hoằng Diễn đương nhiên sẽ về đội Liễu Khê. Lúc này, Liễu Khê cười vô cùng đắc ý “ Phân đội như này cũng không cần tớ phải đánh. ” Kỹ năng chơi bóng của Lai Sở Sở và Sa Khinh Vũ tuy rằng không tồi nhưng làm sao bằng được người chuyên nghiệp như Mục Hoằng Diễn. Quy tắc vẫn là do Lý Viêm Nguyên đưa ra, đánh theo lối chơi như trước, đánh từ nhỏ tới lớn, quả bóng đen vào cuối cùng thì sẽ thắng. Trong thi đấu có tổng cộng 8 điểm. Lượt đầu tiên là của Lận Yên, Liễu Khê và Cố Hiểu Thần. Chọn ra thế nào mà Lận Yên và Liễu Khê đánh trước. Liễu Khê và Lận Yên đều là gà mờ, nhưng so với Lận Yên thì kỹ thuật chơi của Liễu Khê vẫn tốt hơn vì Liễu Khê thường xuyên đi tới phòng bi-a. Một trận này, khoảng 20 phút sau, Liễu Khê thắng. Sau khi thắng thì Liễu Khê chơi với Cố Hiểu Thần. Cố Hiểu Thần nắm cây cơ trong tay, có chút thấp thỏm. Cô đưa mắt nhìn Liễu Duệ đang lười biếng đứng ở một bên, nhỏ giọng nói “ Tớ không chơi được. ” Liễu Khê không kiên nhẫn, lên tiếng thúc giục “ Hiểu Thần, nhanh lên. ” “ Tôi dạy cậu ấy. ” Nói xong, Liễu Duệ lại gọi “ Liễu Khê. ” Chỉ một tiếng gọi này, Liễu Khê đã hiểu nó có nghĩa là gì. “ Anh có thể dạy cho chị ấy xem nên đánh như thế nào. ” Đây là sự nhượng bộ cuối cùng của Liễu Khê. Liễu Duệ gật đầu “ Cho anh năm phút thôi. ” Liễu Khê cầm cây cơ ngồi lên ghế dựa, bày ra bộ dáng nhàn hạ “ Vậy thì chờ anh năm phút. ” Cô không tin trong vòng năm phút đồng hồ anh trai mình có thể dạy một người không biết chơi chút nào. Liễu Duệ hơi nhướn đầu lông mày lên, tay đang để trong túi quần rút ra, anh kéo tay Cố Hiểu Thần tới bên bàn bi-a. Sau đó anh đi vòng ra phía sau nắm lấy cây cơ cô đang cầm, do quá khẩn trương nên chỗ cô nắm trên cây cơ này đã ướt một tầng mồ hôi. “ Đừng khẩn trương. ” Anh nói “ Cứ làm theo động tác của tớ. ” Cố Hiểu Thần thở hắt ra một hơi, cô đưa mắt nhìn động tác cúi người của anh, nhìn anh để quả bóng màu lam vào giá hình chữ v. Cô làm theo anh, bày biện lên, cảm thấy mới lạ. Liễu Duệ đưa cây cơ cho cô và điều chỉnh tư thế, cô có chút hoảng hốt. Anh nhíu mày “ Không ổn, đừng đặt trọng tâm của mình lên mặt bàn, chỉ cần nhẹ tì lên mặt bàn là được rồi. ” Cố Hiểu Thần làm theo như lời anh nói, điều chỉnh tư thế một lần nữa. Liễu Duệ giúp cô điều chỉnh lại cây cơ đang cầm trong tay, gật đầu “ Ổn hơn rồi đấy. ” Anh đưa bóng cho cô “ Đánh thử một quả xem. ” “ Đánh vào quả bóng trắng sao ? ” Cô hỏi. “ Ừm, đánh vào quả bóng trắng, để quả bóng trắng va vào những quả bóng có màu sắc khác nhau… ” Bỗng nhiên anh dừng lại, hỏi cô “ Biết quy tắc chưa ? ” Cố Hiểu Thần gật đầu “ Tuy rằng vẫn chưa đánh lần nào nhưng đã xem qua quy tắc chơi. ” Lần trước, sau khi xem bọn họ chơi bóng xong, Cố Hiểu Thần đã về nghiên cứu qua quy tắc chơi bi-a một lần, còn làm theo hướng dẫn trên mạng mấy lần. Bằng không, chỉ nhờ vào anh dạy chơi bi-a, cô cũng không tiếp thu nhanh thế được. Liễu Duệ nhếch môi cười “ Thế thì đơn giản hơn nhiều rồi. ” Cố Hiểu Thần nhắm vào quả bóng, kích một cái. Đánh vào bóng nhưng vẫn không may bị trượt ra ngoài, trong lòng có chút mất mát. “ Từng bước một thôi. ” Liễu Duệ an ủi cô “ Đầu tiên là học đánh cầu, sau đó là học nhắm chuẩn. ” Cuối cùng là bước lên vị trí cao hơn. Anh liếc mắt nhìn cô một cái, đem nửa câu sau nuốt trở lại vào trong. Anh sợ cô có áp lực. Mới mấy phút, Liễu Duệ đã dạy xong. Liễu Khê cầm cây cơ đứng lên, nhìn Cố Hiểu Thần, cười đắc ý “ Đã mài đao’ xong chưa ? ” Cố Hiểu Thần nhấp môi, hơi khẩn trương “ Để chị thử xem. ” Mục Hoằng Diễn ngồi bắt chéo chân, bày ra bộ dáng lưu manh “ Ván này, xem còn cảm thấy có nhiều ý nghĩa hơn ván trước. ” Người chơi mới với người gà mờ, cũng coi như có kịch để xem. Liễu Khê là người bắt đầu nhưng cô lại đem lượt này của mình cho Cố Hiểu Thần. Kích một cái, số cầu đang được xếp ngay ngắn hình tam giác lập tức tản đi bốn phương tám hướng, nhưng không một quả nào lọt lỗ. Liễu Khê thấy thế, cười nhạo một tiếng “ Xem ra lại có nhiều thêm một quả rồi. ” Cố Hiểu Thần hơi nản lòng mà thở hắt ra một hơi. Liễu Duệ tiến lên, đưa xảo phấn cho Cố Hiểu Thần “ Đừng nóng vội, cứ bình tĩnh đi, từ từ sẽ tốt lên. ” Cô nhận lấy xảo phấn, động tác cứng ngắc cầm nó bôi trơn đầu cây cơ. Tới lượt Liễu Khê, Liễu Khê đánh vào hai quả, quả tiếp theo lại không vào, đổi lượt sang cho Cố Hiểu Thần. Cố Hiểu Thần bình tĩnh lại, để xảo phấn sang một bên, chậm rãi đi tới bên bàn. Cúi người, căn góc, nhìn thẳng quả bóng trắng, tâm trạng vẫn còn hơi thấp thỏm. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào hai quả bóng ở phía xa xa, sau đó trong đầu cô lướt qua từng hình ảnh khi nãy Liễu Duệ dạy cô, rõ từng chi tiết. Sau đó cô nhắm chuẩn, một kích vào lỗ. Nghe thấy tiếng động vang lên, Cố Hiểu Thần cong mắt lên, cười. Lận Yên vỗ tay, cổ vũ “ Hiểu Thần, cậu giỏi quá! ” Liễu Duệ đang đứng nghiêng người dựa vào vách tường thấy thế, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên. Cố Hiểu Thần mới học được sơ sơ, đương nhiên sẽ đánh không lại người đã chơi nhiều lần như Liễu Khê. Tuy thua, nhưng cũng không tới nỗi quá thảm hại. Liễu Khê thắng nhưng chẳng thấy vui vẻ gì “ Thắng Hiểu Thần và Tiểu Yên, đúng là một sự châm chọc trần trụi. ” “ Ha!! ” Lận Yên đưa tay lên đánh Liễu Khê “ Đây đúng là điển hình của việc đã được tiện nghi còn khoe mẽ. ” Liễu Khê bị đánh một cái còn cố ý kêu to vài tiếng, nhưng chẳng thấy ai nói đỡ nên hậm hực quay về chỗ. Tiếp theo sẽ là Lai Sở Sở và Mục Hoằng Diễn. Chín người, chỉ có Mục Hoằng Diễn là người chơi chuyên nghiệp. Kiểu chơi lần này đối với cậu mà nói, quá mức đơn giản. Lai Sở Sở là con gái, Mục Hoằng Diễn còn thân sĩ nhường cô mấy phần, cố ý đánh trượt để cô có thể ở trên sân khấu lâu hơn. Cố Hiểu Thần chơi xong một ván bi-a thì cảm thấy rất hứng thú với nó, cô ngồi xem. “ Mục Hoằng Diễn đang nhường Sở Sở hả ? ” Tìm thấy manh mối, cô quay ra hỏi Liễu Duệ. Liễu Duệ uống một ngụm nước khoáng, gật đầu “ Từ trước tới nay, Hoằng Diễn không bắt nạt con gái. ” “ Thật không ? ” Cô có chút nghi ngờ, cô vẫn nhớ như in lần đầu tiên mình gặp được Mục Hoằng Diễn, bộ dáng lưu manh đó khiến cho người ta không dám khen. Liễu Duệ cười nhạt, thay Mục Hoằng Diễn lấy lại thanh danh “ Đừng nhìn vẻ không đứng đắn ngày thường của cậu ấy, nói đến thân sĩ thì không ai có thể tranh với Hoẵng Diễn đâu. ” Cố Hiểu Thần nhìn Liễu Duệ với vẻ nghi hoặc, không hiểu. Anh hơi cong môi lên, xoa xoa đầu cô, trong ánh mắt tràn ngập vẻ cưng chiều “ Đợi sau này cậu sẽ biết. ” Lúc ấy, cô rất ngây thơ, không hiểu được ý nghĩa sâu xa trong câu nói kia. Mãi cho tới khi bọn họ tốt nghiệp, cô mới hiểu ra. Mục Hoằng Diễn nhìn thì cà lơ phất phơ, thành tích thường ngày không tốt, suốt ngày lăn lội ở mấy chỗ không hay, cả ngày thì đắm chìm trong phòng game nhưng cậu lại si tình hơn bất cứ ai. Mục Hoằng Diễn yêu Lận Yên, yêu bằng cả cuộc đời. Cố Hiểu Thần nghĩ, tình yêu của mọi người có lẽ không thể trong sáng và dứt khoát giống như Mục Hoằng Diễn được. Mục Hoằng Diễn chơi với Lai Sở Sở, thắng là lẽ đương nhiên. Ngay sau đó, cậu chơi với Sa Khinh Vũ, cũng dễ dàng thắng lợi. Lượt chơi thứ năm là Mục Hoằng Dịch và Lý Viêm Nguyên. Hai người chơi oẳn tù tì, ai thắng thì phát bóng đầu tiên. Lý Viêm Nguyên thắng, một lượt thôi đủ đưa tất cả bóng trên bàn xuống lỗ, ngay cả cơ hội lên sân khấu Mục Hoằng Dịch cũng không có. Lận Yên bỗng nhảy ra đòi lại công đạo “ Thật quá đáng, cậu và Khê Khê cấu kết với nhau làm việc xấu. ” Liễu Khê cong môi cười, cô ôm cổ Lận Yên, còn bày ra chiêu Xuân Phong lâu’2 nháy mắt một cái đầy quyến rũ “ Như nhau thôi. ” 2Xuân Phong lâu Theo như những gì mình tìm hiểu được trên Baidu thì Xuân Phong lâu’ là tên một bài thơ, tác giả là Huống Chí Ninh, sống dưới thời nhà lại cụ thể ý nghĩa bài thơ thế nào mình vẫn chưa tìm được lời giải thích rõ, có gì mình sẽ bổ sung sau nhé ^^ Lượt thứ sáu, Lý Viêm Nguyên VS Liễu Duệ. Liễu Duệ đặt tay lên trên vai Cố Hiểu Thần, nhẹ nhàng nói “ Cậu giúp tớ chơi oẳn tù tì đi. ” “ A!! ” Chiêu bài Xuân Phong lâu’ lại được dịp lên sân khấu “ Trước mặt bọn em không phải là chỗ để hai người khoe ân ái nhé. ” Mọi người không ai nói gì. Chiêu bài Xuân Phong lâu’ lại khiêu khích “ Khoe ân ái, nhanh chết lắm. ” Lận Yên nhìn không nổi chiêu bài này nữa, nói “ Không thì cậu cũng giúp Tiểu Nguyên chơi đi ? ” “ Ý kiến hay. ” Liễu Khê tán thành, cô cũng không thèm chưng cầu ý kiến của Lý Viêm Nguyên, vung tay một cái đã bắt đầu đếm số, một người ra kéo, người còn lại ra búa. Cố Hiểu Thần ra búa, cười nói “ Khê Khê, em thua rồi. ” Cuối cùng cũng có người thu phục được tiểu yêu tinh Xuân Phong lâu’ kia, Lận Yên cảm động tới rơi nước mắt, nhào lên ôm Cố Hiểu Thần “ Hiểu Thần, hôm nay cậu giỏi quá!! ” Liễu Duệ im lặng cầm cây cơ tiến lên, anh đưa cây cơ cho Cố Hiểu Thần. Thấy anh đưa cây cơ sang cho mình, cô nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc. Anh quơ quơ, ý bảo cô nhận lấy đi. Chần chừ một lúc cô cũng nhận lấy cây cơ. Lý Viêm Nguyên thấy thế thì nói “ Sao thế, cậu để cho Cố Hiểu Thần thay cậu đánh à ? ” “ Tôi dạy cậu ấy. ” Liễu Duệ nói. Lý Viêm Nguyên nhún vai “ Cứ phải như thế à, tùy cậu vậy. ” Bị anh ôm ở trong lòng, Cố Hiểu Thần cảm thấy trong người mình như có nai con đang chạy loạn. Đây là lần đầu tiên anh ôm cô chặt đến vậy. “ Thả lỏng nào. ” Tiếng nói trầm thấp của anh truyền từ trên đỉnh đầu xuống. Cố Hiểu Thần nhắm mắt lại điều chỉnh tâm trạng của mình. Năm giây trôi qua, trái tim cô vẫn đập thình thịch không ngừng. “ Cố Hiểu Thần. ” Anh bỗng gọi tên cô. Cô mở to mắt “ Hả ? ” “ Tập trung một chút. ” Anh nói, sau đó theo bản năng cúi xuống nhìn cô, thấy tai cô hơi đỏ lên, bỗng cười thành tiếng. Cố Hiểu Thần, mày đúng là đồ vô dụng. Khi bắt đầu kích vào quả bóng đầu tiên, sự tập trung của Cố Hiểu Thần đã dồn hết lên mặt bàn. Vẫn luôn là anh kéo cô đi theo, cúi người, căn góc, di chuyển cây cơ, tiến lên. Lặp lại… Cứ thế mà ở trên sân khấu. Khi quả bóng đen rơi xuống lỗ, anh thì thầm ở bên tai cô một câu “ Học được chưa ? ” Cố Hiểu Thần nhớ lại những động tác lúc nãy, trả lời với vẻ không chắc chắn lắm “ Cũng được chút chút rồi. ” “ Được chút chút ? ” Anh cười, giọng nói có hơi nặng nề “ Xem ra cậu muốn bị giữ lại. ” Giữ lại ? Cố Hiểu Thần nghiêng đầu nhìn anh, nhưng không ngờ cô lại bị cuốn vào cặp mắt đen nhánh sâu hun hút kia. Trong nháy mắt, cô như bị cắn nuốt chỉ còn trơ lại thể xác. Hai lượt cuối cùng, không, phải nói là ở ván cuối cùng, Liễu Khê có thể tiến vào trận chung kết của trò chơi là do quy tắc trò chơi bug, dù là đấu với ai cô cũng không chiếm được tiện nghi nên thức thời lùi ra sau, thay đổi để giữ thể diện. Mục Hoằng Diễn đấu với Liễu Duệ. Liễu Duệ đang cầm xảo phấn bỗng nhiên đề nghị “ Hay là đánh chín quả đi ? ” Mục Hoằng Diễn nhướn mày “ Chắc chứ ? ” “ Chơi. ” Mục Hoằng Diễn cũng chơi luôn “ Không thành vấn đề, thua đừng có khóc đấy. ” Liễu Duệ vừa mới dùng xảo phấn xong thì nghe thấy lời này, anh lập tức ném luôn xảo phấn vào ót Mục Hoằng Diễn. Mục Hoằng Diễn giật mình né tránh, cậu chớp mắt một cái, bộ dáng trông rất vô lại. Liễu Duệ ít đánh kiểu bi-a Pool 9 bóng3 nên thua trong tay người chuyên nghiệp như Mục Hoằng Diễn cũng không mất mặt. 3Bi-a Pool 9 bóng Mục tiêu là bóng từ số 1 tới số 9 và 1 bóng cái. Bóng mục tiêu cho mỗi cú đánh mà bi cái chạm đầu tiên là bóng có chỉ số thấp nhất trên bàn, tuy nhiên những bóng mục tiêu vào lỗ không nhất thiết phải theo thứ tự này. Sau cú đánh trượt của cơ thủ đi trước, cơ thủ tiếp theo phải đánh những bóng còn lại trên bàn theo quy định trên. Nếu cơ thủ đi trước phạm lỗi thì cơ thủ tiếp theo được quyền bắt đầu lượt cơ của mình với bi cái ở bất cứ vị trí nào trên bàn. Trận đấu kết thúc khi một trong hai cơ thủ thắng đủ số ván theo quy định của trận đấu Rồi Lận Yên thì rất thích bày ra biểu cảm đau lòng thay bạn, còn chạy lên an ủi “ Không sao cả, tình trường đắc ý, sân bóng thất ý. ” Mọi người nghe xong lời Lận Yên thì hô lên, còn cố ý đẩy Cố Hiểu Thần vào lòng Liễu Duệ “ Hôn một cái! Hôn một cái! Hôn một cái! ” Khuôn mặt Cố Hiểu Thần nhanh chóng đỏ lên, cô vùi đầu vào trong lòng anh, không dám ngẩng đầu lên, chỉ mong mọi người nhanh chóng kết thúc chủ đề này. Liễu Duệ đưa mắt nhìn Cố Hiểu Thần đang vùi vào trong lòng mình, bộ dáng cô như thể chỉ hận không thể tìm được cái lỗ nào để chui xuống, anh có chút bất đắc dĩ. Mọi người vẫn còn ồn ào, anh đành đưa mắt nhìn mọi người một lượt, im lặng mà cảnh cáo. Tuy rằng mọi người hơi bất mãn nhưng vẫn không hô lên nữa. Lúc này, người trong lòng thở phào một hơi. Kết thúc trong sự vô vị, từng người một lần lượt rời khỏi phòng bao, Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ là hai người ra cuối cùng. Anh kéo cô đi tới gần cửa thì bỗng dừng lại, anh thuận tay đóng luôn cửa vào, khóa trái, túm lấy cô. Cô bất ngờ bị túm nên không kịp phòng bị gì, cứ thế bị anh đẩy dựa vào cửa. Không kịp phản ứng, cô chỉ biết giương mắt lên nhìn anh, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Còn không kịp nói gì đã bị hôn rồi. Đợi tới lúc hai người ra khỏi phòng bao đã phải hứng chịu cơn giận của Liễu Khê, nãy giờ cô còn đang tìm hai người “ Em nói này, hai người đi đâu vậy ? ” Cố Hiểu Thần chột dạ cắn môi, đang muốn mở miệng nói thì Liễu Duệ cắt ngang, bộ dáng anh vô cùng ung dung thư thái “ Mang cô ấy đi vào nhà vệ sinh. ” Nghe thấy từ nhà vệ sinh’, Lận Yên nghi hoặc hỏi “ Sao tớ lại không thấy hai người nhỉ ? ” Thấy Lận Yên hỏi ngược lại, khuôn mặt Cố Hiểu Thần không tự chủ được mà đỏ lên như bị thiêu. Nhìn thấy vậy, tâm hồn bát quái trong người Lận Yên càng bừng lên mãnh liệt. Cô đang muốn xông lên hỏi tới cùng thì bị một cánh tay dài kéo lại. Chủ nhân của cánh tay dài đó lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, cảnh cáo cô an phận chút. Bị thế lực hung ác ngang ngược chèn ép, Lận Yên chỉ có thể khuất phục, gật gật đầu. Không còn cách nào khác, ai bảo thế lực hung ác kia là Mục Hoằng Dịch chứ. ← Chương trước Chương sau → Edit Cải Trắng1Kiềm lư kỹ cùng Ví một người chỉ có chút khả năng kém cỏi, nay đã dùng hết.Tỉnh mộng’…Trên bầu trời xanh ngắt có mấy đám mây trắng nhẹ nhàng trôi lững lờ, một buổi chiều hoàng hôn muộn. Những ngọn đèn dầu từ những căn nhà trong thôn sáng lên, tạo nên một ánh sáng dịu nhẹ trong khung cảnh nông thôn yên ả. Cố Hiểu Thần đưa tay lên, cô muốn dùng bàn tay mình tóm lấy ánh trăng trên trời, đáng tiếc, không thể chạm Đồng bưng một đĩa thanh long đã cắt ra, gọi cô một tiếng “ Hiểu Thần. ”Cố Hiểu Thần nghiêng đầu, cô hơi nở nụ cười với Diệp Đồng.“ Ăn chút đi. ” Diệp Đồng mang đĩa đựng hoa quả Hiểu Thần rũ mi, cô cầm một miếng thanh long lên ăn, một lúc lâu sau mới nói “ Hôm nay là sinh nhật Ly Thu nhỉ? ”Diệp Đồng nhếch miệng, nở một nụ cười buồn “ Đứa bé kia thật khổ, Lăng Lan đi rồi, chúng ta lại chỉ nhớ hôm đó là ngày giỗ của Lăng Lan, không nhớ ra hôm đấy cũng là sinh nhật Ly Thu. ”Đúng là để con bé chịu khổ Hiểu Thần chớp chớp mắt, bỗng nhiên cô cúi là đứa bé kia cũng chẳng nhớ hôm nay là sinh nhật mình lặng một lúc lâu, xong Cố Hiểu Thần nói “ Ly Thu nằm viện. ”Sắc mặt Diệp Đồng trở nên căng thẳng, lo lắng hỏi “ Sao lại nằm viện? Có bệnh gì sao? ”Cố Hiểu Thần vội nói “ Không có bệnh gì đâu, chỉ là phẫu thuật nhỏ thôi. Ở đó đã có sư huynh chăm sóc, không còn gì đáng lo. ”Diệp Đồng cũng an tâm hơn “ Có Cựu Mạch chăm sóc, mợ yên tâm rồi. ”“ Mợ và cậu có muốn tới Bắc Kinh thăm Ly Thu không? ” Cố Hiểu Thần Đồng cúi đầu, thở dài một hơi “ Hay là thôi đi. ”Cố Hiểu Thần lại ăn thêm một miếng thanh long, cô cũng cúi thấp đầu Lăng Lan qua đời, đây là vết thương trong lòng Ôn Viễn Chí, không cách nào xóa bỏ. Ông muốn đem Ly Thu về nhà họ Ôn nuôi nấng, nhưng Tu Triệt không đồng ý, ngang bướng muốn tự bản thân mình nuôi Ly hệ giữa nhà họ Ôn và nhà họ Tu trở nên rất căng thẳng, đó là bởi vì Ôn Lăng Lan ngang ngạnh muốn gả về phương Bắc và kiên quyết muốn sinh con. Sau đó còn có Tu Triệt nháo loạn nữa. Quan hệ giữa hai nhà càng trở nên giống bức tường Berlin2 năm đó.2Bức tường Berlin Sự kiện đã chia nước Đức thành hai nước đó là Đông Đức và Tây Đức. Một nước theo phe tư bản chủ nghĩa Tây Đức và một nước theo phe xã hội chủ nghĩa Đông Đức, tại Berlin đã cho xây dựng bức tường ngăn cách hai nước. Cho tới năm 1989, bức tường Berlin sụp đổ chỉ trong một đêm, hai nước Đức ký hiệp định Hensinki. Hai nước Đức chính thức hợp thành một vào 3/10/1990, sau gần một năm khi bức tường Berlin sụp đổ, trở thành Cộng hòa Liên bang Đức ngày Thu dần dần lớn lên, khuôn mặt bé càng lúc càng giống Ôn Lăng Lan thời niên thiếu, nó khiến cho Ôn Viễn Chí có một lần nhận nhầm, ông kéo tay Ly Thu nhưng lại gọi tên Lăng Lan’ Ông nhiều lúc hay tức cảnh sinh tình, đau khổ không thôi. Từ trước tới nay, Tu Triệt không để Tu Ly Thu tiếp xúc quá nhiều với người của nhà họ Ôn, sau khi biết được chuyện này, hắn càng không muốn để Ly Thu tiếp xúc với người nhà họ Ôn. Dần Dần, Ly Thu cũng chẳng được tới nhà họ Ôn cô trở về Bắc Kinh, Diệp Đồng lái xe đưa Cố Hiểu Thần tới sân bay thành phố. Trước khi đi, Diệp Đồng còn dặn dò cô “ Ly Thu giờ đây là một đứa bé không bố không mẹ, cháu và Cựu Mạch hãy chịu khó chăm sóc nó một chút. ”Cố Hiểu Thần đưa mắt nhìn Diệp Đồng, có lẽ trong lòng cô ta không thể buông xuống được chuyện của Ly Thu. Cuối cùng, cô gật đầu đồng nhìn thấy Cố Hiểu Thần đẩy vali hành lý đi vào trong sân bay, Diệp Đồng vẫn cảm thấy không yên tâm. Cô ta tiến lên giữ chặt tay cô, lại dặn dò thêm vài câu “ Tuy ông ngoại cháu cứ nhìn Ly Thu là lại đau lòng nhưng ông ngoại vẫn luôn nhớ tới đứa bé đó. Nếu Ly Thu xuất viện, cháu hãy gọi điện thoại báo cho ông một tiếng, để ông yên tâm. ”Cố Hiểu Thần gật đầu “ Mợ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Ly Thu. ”Diệp Đồng nhắm mắt lại, gật đầu một cách nặng nề. Như là nhớ ra cái gì đó, cô ta lại mở to mắt ra “ Ly Thu làm phẫu thuật, vậy Tu Diệp đã trở về chưa? ”Nghe vậy, Cố Hiểu Thần đưa mắt nhìn xuống “ Cô ấy không về, có công việc kéo chân nên không về được. ”Diệp Đồng buông cánh tay Cố Hiểu Thần ra, ánh mắt hiện lên tia u ám “ Cựu Mạch hẳn là rất tức giận nhỉ? ”“ Cũng ổn ạ. ” Cố Hiểu Thần trả lời lấp lòng Diệp Đồng sớm đã hiểu rõ, em trai mình là người như thế nào, chẳng lẽ Diệp Đồng còn không hiểu “ Sao mà ổn được, từ nhỏ tính tình của nó đã bướng bỉnh, Tu Diệp lại vài năm không trở về rồi, có khi giờ nó đang một bụng tức giận. ”“ Năm đó, anh rể họ qua đời, Tu Diệp cảm thấy tự trách liền mang Ly Thu theo mình tới Thiên Tân. Nói đi là đi ba năm liên tiếp, sư huynh đương nhiên sẽ tức giận, nhưng anh ấy không tức giận bởi vì Tu Diệp định một đi không trở lại, mà anh ấy tức vì cô ấy cứ mãi sống trong sự tự trách, không chịu thoát ra. ”Diệp Đồng nhếch môi cười, vẻ mặt cô ta nhìn vô cùng chua xót “ Nhà họ Ôn đời này đúng là tạo nghiệt rồi, một đứa bé nhỏ như thế cũng để nó phải chịu khổ. ” Nói đoạn, ánh mắt đầy đau khổ của Diệp Đồng nhìn thẳng vào Cố Hiểu Thần, cô ta nói “ Cả cháu nữa, chỉ có vài năm như vậy thôi, sao cháu không thể bỏ được cậu ta? ”Nụ cười của Cố Hiểu Thần trở nên cứng đờ, cô nhanh chóng tránh khỏi đề tài này mà không để lộ chút dấu vết nào “ Mợ, cháu phải vào cửa kiểm tra an ninh rồi. ” Nói xong, cô xoay người bước nhanh. Chính trong giây phút này, sự tươi cười của cô đã biến vậy, qua đã vài năm rồi, tại sao cô vẫn không buông bỏ được anh đây?Đã từng yêu một người đậm sâu, dùng hết sức lực cả đời người của mình, sao có thể nói buông là buông?Lúc đứng xếp hàng ở cửa kiểm tra an ninh, cô đã thấy một người mặc trang phục quân nhân đi qua cửa kiểm tra an ninh. Bộ quần áo màu lục đó đập vào mắt cô, con ngươi tối tăm lạnh lẽo của cô đã nhìn thấy dần, tầm mắt cô trở nên mơ hồ, cả thế giới dường như đã biến thành màu lục, tạo nên một vòng tròn nhỏ, như là đáy mặt nước có rêu xanh mọc lên, đung đưa không ngừng. Đứng nhìn một lúc, cô đã nhìn thấy sườn mặt góc cạnh lạnh lùng mà nghiêm cẩn của Liễu Duệ. Đôi mắt hẹp dài, sâu hun hút của anh luôn nhìn thẳng về phía trước. Ánh mắt của anh giống như ánh sáng nơi chân trời xa xa, đẹp không nói nên lời, cũng sâu không thể lường Tiền Tiến đã phát hiện ra Cố Hiểu Thần đang đứng đó, hắn cúi người nói với Liễu Duệ “ Liễu đội, là bác sĩ Cố. ”Từ Cố’ này đối với Liễu Duệ mà nói, vô cùng nhạy chút do dự, anh nghiêng đầu nhìn xem, từ trong đám người, anh đã nhìn thấy hơi đờ người ra, anh mím chặt môi lại. Dừng một lát, anh lại đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô, khẽ gật đầu, ý là đang chào sự, tất cả đều đúng với chuẩn vị tạp trần3 đang đánh nhau loạn xạ trong lòng Cố Hiểu Thần. Tuy rằng lúc trước hai người chia tay nhau không mấy vui vẻ, nhưng khi đứng lẫn trong đám binh lính, anh vẫn gật đầu chào cô trước, nếu cô cứ lơ đi, ngược lại thì giống như cô đang chột dạ.3Ngũ vị tạp trần Là năm vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn. Ý chỉ sự rối bời trong nhấp nhấp môi, Cố Hiểu Thần cũng khẽ gật đầu lại với anh, xem như đáp động nhỏ bé này đã bị một đám binh lính nhìn thấy, bọn họ náo loạn, thi nhau liếc mắt sang nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Cố Hiểu Thần, vừa có sự tò mò vừa hơi mập cách của bọn họ khoảng một thước, bốn mắt giao nhau, có thể nói là mang lại rất nhiều hình ánh mắt của Cố Hiểu Thần, anh có thể nhìn ra sự lạnh lùng của cô, như là cô đang chán nản muốn rời xa mọi thứ, nhìn vào ánh mắt đó, trong lòng anh lại hơi nặng cuộc là chuyện gì đã cướp đi sự vui vẻ của cô? Là cái gì đã mài giũa cô, để cô trở nên lạnh nhạt như ngày hôm nay?Trước kia, cô hoạt bát đáng yêu, năng lượng thanh xuân luôn tràn ngập, không lúc nào là thấy cô không vui vẻ. Nhưng giờ đây, nhìn cô giống như một con rối gỗ, vừa không có thất tình lục dục4 vừa không có hỉ nộ ái ố54Thất tình lục dục Thất tình’ bao gồm mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn. Lục dục’ là sáu loại dục vọng do mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý niệm mà ra. Cụm từ này chỉ những trạng thái tình cảm và ham muốn của con người.5Hỉ nộ ái ố Mừng, giận, buồn, vui, là những cảm xúc bình thường của con người.…Trên máy bay, khi tiếp viên hàng không mang đồ uống đến, Cố Hiểu Thần đã gọi một cốc café, cô muốn duy trì sự tỉnh táo. Uống được mấy ngụm cô cảm thấy khó chịu, muốn đi vệ sinh. Lúc đi ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã thấy mấy cô tiếp viên hàng không đứng ở gần đó đang tán chuyện với nhau, bàn luận về một đám người mặc trang phục quân mắt cô hơi liếc qua đó, lẫn trong đám người tìm được một bóng hình quen thuộc. Dưới ánh sáng, khuôn mặt anh như một bức tranh u buồn tối tăm, không có sống mũi cao thẳng, không có đôi mắt đen nhánh, chỉ có một khuôn mặt lạnh lùng, lại còn u thế thôi, nhưng nó đã làm cô hoảng tới lúc cô hoàn hồn, ánh mắt của anh đã nhìn về phía này. Xuyên qua đám người, anh nhìn thẳng vào ánh mắt cô. Rồi, trong chớp mắt, anh đưa mắt nhìn sang chỗ khác, làm như giây trước anh không hề nhìn ra chỗ Hiểu Thần nghe tiếp viên hàng không nói cô nên về chỗ mình ngồi và thắt chặt dây an toàn. Có thể là do trong thời gian này cô làm phẫu thuật quá nhiều, rồi ngày giỗ của Ôn Lăng Lan cũng vừa qua, cô đã tiêu hao nhiều sức lực, cho nên hiện tại đầu óc cô có chút choáng váng. Cô nói với tiếp viên hàng không mang tới cho mình cái chăn, sau đó cô nặng nề chìm vào giấc ngủ.…Chuông vang lên, báo hiệu đã tới giờ tan học. Trên bục giảng, cô giáo nói tan học, vậy là chương trình học buổi sáng đã kết thúc. Có rất nhiều bạn học ở phía sau đã đi tới nhà ăn, bụng của bọn họ đang réo vang lên kêu đói, cũng có mấy bạn học lười biếng nằm lại ở lớp Cố Hiểu Thần cũng là một trong số những người dọn sách vở xong, Lận Yên và Sa Khinh Vũ bên lớp A9 đã tới cửa lớp học của cô, gọi “ Hiểu Thần…”Từ sau một đống sách vở, Cố Hiểu Thần ngẩng đầu lên, cô trông thấy Lận Yên và Sa Khinh Vũ, cô cười một cái, coi như là chào Yên đi vào lớp, cô ấy đi tới trước bàn Mục Hoằng Dịch, phải chuẩn bị tâm lý mất một lúc cô ấy mới có thể mở miệng “ Đi, đi ăn cơm thôi. ”Mục Hoằng Dịch lạnh nhạt nhìn cô ấy một cái, không đáp lời, hắn đi lướt qua Lận Yên, đi ra khỏi lớp ảnh đó lọt vào trong mắt Lận Yên, cô ấy tức giận hừ hai tiếng đầy bất mãn “ Xấu xa. ”Sa Khinh Vũ thở dài một hơi, lắc đầu. Không biết gần đây quan hệ giữa Lận Yên và Mục Hoằng Dịch xảy ra chuyện gì, cả ngày hai người đó cứ như lấy trứng chọi đá, không phải cậu làm tôi sặc thì tôi làm cậu nghẹn lại sĩ khí, Lận Yên lại chạy tới cuối hàng, tay cô ấy chống lên một chồng sách, cười tủm tỉm mà gọi Liễu Duệ “ Duệ ca!! ”“ Ừm. ” Liễu Duệ đáp trả lại một tiếng đầy lười biếng, anh lấy từ trong ngăn bàn ra cơm hộp. Đột nhiên, anh liếc mắt nhìn Lận Yên, nói một câu với ý nghĩa sâu xa “ Gần đây cậu rất chăm chạy tới lớp tôi. ”“ Thế á? ” Lận Yên chớp chớp mắt “ Không phải từ trước tới giờ vẫn vậy sao? ”Trong lòng mọi người đã hiểu rõ, Liễu Duệ cũng không chọc thủng tâm tư của Lận Yên. Anh hơi cong môi lên, nụ cười này có chút quỷ thấy biểu cảm đó của anh, đột nhiên Lận Yên cảm thấy mình trở nên nhút nhát, cô ấy chọn chuồn đi mọi người đi tới nhà ăn, hàng người đang chờ cơm chỉ còn lại ít người, chủ yếu là do bọn họ xuống cả một biển người mênh mông, Lận Yên đã nhìn thấy bóng dáng cao gầy của Mục Hoằng Dịch. Cô ấy vội chạy tới, đi theo phía sau Mục Hoằng Dịch. Mới vừa đứng xong, lại cảm thấy chưa hợp lý, cô ấy xoay người kéo Sa Khinh Vũ tới bên cạnh mình, để Sa Khinh Vũ đi theo phía sau. Sau đó, cô ấy còn tiện tay đẩy Cố Hiểu Thần về phía Liễu Duệ đang đứng, rồi còn chớp mắt nhìn cô với vẻ mặt vô cùng ái muội “ Bên đó có trứng xào cà chua mà cậu thích ăn đấy. ”Sa Khinh Vũ nghe vậy cũng đưa mắt nhìn qua bên đó. Tìm hai ba lần liền cũng không thấy món trứng xào cà chua trong truyền thuyết, cười lạnh một tiếng “ Mắt cậu có vấn đề rồi à? Cà chua đâu? Trứng gà đâu? ”Lận Yên bất mãn, cô xoay người trừng mắt nhìn Sa Khinh Vũ, kẻ không biết thức thời một cái “ Mắt cậu mới có vấn đề ý, màu đỏ đó chính là cà chua, còn cái màu vàng kia chính là trứng gà. ”Khóe miệng Sa Khinh Vũ giật giật, cô nhìn chằm chằm vào cà rốt có màu đỏ cam và màu vàng của bắp ngô, trong lòng âm thầm giơ ngón cái lên “ Chuyện cười của cậu đúng là rất tiến bộ đấy. ”Lận Yên đưa tay đánh Sa Khinh Vũ một cái cho đỡ chướng mắt. Khi tầm mắt cô ấy nhìn thẳng vào Cố Hiểu Thần, khuôn mặt đang biểu hiện vẻ không vui bỗng biến thành ý cười xấu xa, cô ấy nói với Cố Hiểu Thần “ Đừng nghe lời Khinh Vũ, cậu ấy gần đây mải mê đọc tiểu thuyết quá, thị lực không tốt. ”Dứt lời, bỗng Liễu Duệ liếc mắt nhìn qua đây, nhìn thẳng vào kẻ đang không an phận nãy giờ, Lận Yên. Ánh mắt lại càng trở nên lạnh lùng Yên bỗng cảm thấy hơi sợ, cô ấy cười một cái, sau đó nghiêm chỉnh đứng xếp vậy, Cố Hiểu Thần đưa mắt nhìn. Lận Yên có bản lĩnh bắt nạt Sa Khinh Vũ, nhưng tới lượt Liễu Duệ thì cô ấy lại không có can đảm cãi lại?Trong lòng Lận Yên âm thầm tính toán, chuyện này thể hiện rất rõ Khinh Vũ bưng khay cơm, thở dài, lắc đầu một cái đầy bất đắc Yên nhanh chóng lấy được cơm. Lúc Mục Hoằng Dịch bưng khay cơm đi, Lận Yên đã ồn ào thúc giục hắn kiếm chỗ nào còn trống thêm bốn vị trí nữa. Sau đó, cô ấy gấp gáp tới nỗi giục dì làm bếp nhanh chóng lấy cơm cho cô ấy. Lấy được cơm, một bóng dáng nhỏ nhắn xinh đẹp đã nhanh chóng thoát ra khỏi dòng người, bắt đầu đi tìm Mục Hoằng Hiểu Thần là người cuối cùng lấy được cơm, lấy xong, cô quay ra đã thấy Lận Yên ở một chỗ đằng xa đưa tay vẫy vẫy cô “ Hiểu Thần, chỗ này! ”Cố Hiểu Thần đi Yên chỉ chỉ vào chỗ ngồi còn trống, chỗ ngồi đó đối diện với Liễu Duệ, đây là chỗ ngồi Lận Yên để dành cho Cố Hiểu Thần “ Ngồi ở đây. ”Ánh mắt của Cố Hiểu Thần có chút mất tự nhiên nhìn Liễu Duệ đang cúi đầu ăn cơm, trong lòng cô cảm thấy vô cùng chột dạ, nhưng cô vẫn ngồi được hai miếng cơm, bỗng Lận Yên nghiêng người qua chỗ cô, thấp giọng nói thầm bên tai Cố Hiểu Thần, giọng nói vô cùng đắc ý “ Thấy tớ đối xử với cậu tốt không? ”Tay đang gắp đồ ăn của Cố Hiểu Thần dừng lại, cô đưa mắt nhìn Lận Yên, bỗng cảm thấy có chút dở khóc dở này không thể dùng từ tốt’ hình dung được, phải dùng cụm từ thụ sủng nhược kinh’6 để hình dung mới đúng. Lận Yên còn có thể làm càn tới mức này sao?6Thụ sủng nhược kinh Được thương yêu mà lo Khinh Vũ cảm thấy không nhìn nổi nữa, cô gõ gõ vào hộp cơm của Lận Yên, nói với giọng không kiên nhẫn, thúc giục “ Ăn nhanh lên, ăn xong còn ngủ trưa nữa. ”Lận Yên đưa nhìn Sa Khinh Vũ với vẻ khinh bỉ “ Ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ. Không hổ danh là người thuộc giống loài heo. ”Sa Khinh Vũ nhịn, cô nhịn không cho mình xúc động đứng lên đánh Lận Yên một cái, cô nghiến răng nghiến lợi mà nói “ Đừng nói lời vô nghĩa, ăn nhanh lên. ”Lận Yên bĩu môi, ăn thì Lận Yên pha trò cười, không khí ở đây lập tức trở nên nặng Hiểu Thần lấy một miếng thịt sườn đưa tới bên miệng, cô vừa ngước mắt nhìn lên liền bắt gặp đôi mắt như chứa hàng vạn vì sao của Liễu nhiên, trái tim rung Duệ ăn cơm một cách vô cùng ung dung. Thấy ánh mắt cô nhìn qua đây, anh hơi rũ mi xuống. Trong mắt của Cố Hiểu Thần, cô có thể nhìn thấy khóe môi anh hơi cong lên, trông cười như không miệng Cố Hiểu Thần cứng đờ, lúc nãy, khi khóe môi anh hơi cong lên, trông như là anh đang ngang nhiên cười nhạo chút tâm tư nhỏ của cô.…Hôm sau, trong tiết mọi người đồn nhau rằng, chủ nhiệm lớp A9 chính là Duyệt Tuyệt Sư Thái7, không nói tới việc cô giáo đã 35 tuổi mà chưa kết hôn, cứ nói việc khi đi học, ai mà nghe thấy tên cô ta đã sợ vỡ mật rồi.7Duyệt Tuyệt Sư Thái Là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long Ký của nhà văn Kim Tuyệt đứng ở trên bục giảng, một tay cầm phấn, một tay cầm sách, cô ta dùng ánh mắt sắc bén nhìn qua một lượt học sinh ở dưới lớp. Ở bên dưới không một ai dám làm việc riêng, cũng chẳng ai dám đi vào cõi thần tiên. Tay cô ta dùng phấn viết bảng, ở giây tiếp theo đã để phấn xuống, tạo nên tiếng vang khá mạnh, nó làm người đang mơ màng cũng phải tỉnh táo tức lần nói chuyện trước, Cố Hiểu Thần cảm thấy có chút sợ Diệt Tuyệt. Không phải là do cô sợ sự dịu dàng tới quỷ dị’ của cô giáo, mà là…Cố Hiểu Thần hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Diệt Tuyệt. Cô thở dài, thật ra mà nói, bản thân cô cũng không thể nói chính xác được nguyên nhân, dù sao thì cô cũng rất sợ cô nhiên, không ngoài dự đoán của cô, giây tiếp theo, giọng nói dịu dàng của Diệt Tuyệt đã vang lên, vẫn làm người khác sởn tóc gáy như trước “ Cố Hiểu Thần, em lên làm đề được viết trên bảng đi. ”Dưới cái nhìn đầy dịu dàng’ của Diệt Tuyệt, Cố Hiểu Thần cảm thấy da đầu mình tê dại, cô bước lên bục một đề bài về hàm số, câu này yêu cầu nắm chắc kiến thức về trị số và định nghĩa của hàm số. Đối với cô mà nói, đề bài này rất lẽ, bởi vì đây là tiết học của Diệt Tuyệt nên bầu không khí trong lớp vô cùng yên tĩnh. Các bạn học sinh phía dưới đều cúi đầu xuống giải đề, không ai dám xôn xao bàn luận. Cố Hiểu Thần cầm lên viên phấn màu đỏ, cô bắt đầu viết lên bảng đen. Trong lớp học yên tĩnh chỉ còn nghe thấy tiếng phấn viết lên bảng Duệ ngồi ở cuối cùng đã sớm giải đề xong, giờ anh đang xoay xoay đầu bút bi một cách tẻ nhạt. Anh ngẩng đầu, đưa mắt nhìn mấy chồng sách ở bên trên, rồi ánh mắt anh lại dừng trên bóng dáng nghiêm túc của ai đó đang đứng trên bảng để giải vòng mười giây, Cố Hiểu Thần xoay người ném phấn vào hộp đựng phấn, rồi cô còn phủi đi bụi phấn trên tay theo quán tính. Sau đó, cô từ từ bước về chỗ bước giải đề được ghi ra, tất cả, đều thu vào tầm mắt của Liễu nhìn tới đáp án cuối cùng, giống hệt như kết quả anh cho là một đạo hàm tương đối khó trong đề, trong thời gian ngắn cô có thể giải được nó, xem như là khá nhanh mắt dịu dàng’ của Diệt Tuyệt nhìn lướt qua những bước giải đề của Cố Hiểu Thần, cuối cùng Diệt Tuyệt cũng gật đầu hài Hiểu Thần vừa trở về chỗ ngồi thấy thế, cô khẽ thở phào một ngăn cách giữa cô và Diệt Tuyệt coi như đã được cởi nhiên, thầy cô giáo luôn luôn thích những học sinh có thành tích học tập tốt.

tường thành không cô độc