vũ trụ đại phản phái
Vũ Trụ Cấp Đại Phản Phái "Leng keng, chúc mừng túc chủ bị nhận định là đồ vô sỉ, thu hoạch được 10 điểm Phản Phái Điểm. . ." "" "Leng keng, chúc mừng túc chủ thành công tổn thương vạn tên trở lên nữ tử tâm, đồng thời lọt vào mấy triệu người mãnh liệt
Sau Sự kiện khởi nguyên, không gian vũ trụ luôn luôn tăng theo thời gian vũ trụ. (Xem hình minh họa H1). Ghi nhớ rằng, không có bất cứ khái niệm dành cho sự tồn tại "ở bên ngoài" vũ trụ. Khi nói "ở bên ngoài" tức là nói đến không gian nằm ở bên ngoài cái đối
Truyện Khí Vũ Trụ - Chương 96 với tiêu đề 'Lam Tiểu Bố kế hoạch' Linh Lạc Tinh quá mạnh mẽ, chỉ cần bọn hắn phái ra chiến hạm phản công, chúng ta nói không chừng đều đi không hết. Hơn nữa, chúng ta đi lấy Lục cấp chiến hạm, căn bản là không cách nào tới gần
Vaytiennhanh Home Credit. Nguồn .Nhóm Thánh Thiên Tiên dịch Tiêu Dao.…Mặt trời bắt đầu ló rạng, đưa ngày mới tới đảo Sa thời, cũng là ngày cuối cùng trong đợt tranh bá giữa trăm trường lần này, rất nhiều khán giả trên Trái Đất đã sớm xếp các hàng ghế, chờ xem trận hỗn chiến.– A ha…Vương Hạo duỗi người, cố gắng mở hai mắt vẫn còn đang lim dim, sau đó đi vào buồng vệ Huyên nhìn Vương Hạo rời đi, không nhịn được hỏi– Vi Vi, thật ra thì mình thấy Vương Hạo cũng không xấu, có phải mọi người trách lầm hắn hay không? Cậu thấy đó, mấy ngày nay hắn đều rất có quy củ, không có làm ra chuyện gì Vi Vi chớp chớp đôi mắt to, suy nghĩ một chút, nói– Mình thấy người này đột nhiên trở nên như vậy đơn giản là vì hai cái nguyên nhân, một là bây giờ còn đang là thời gian thi đấu, không thể phân tâm làm chuyện khác, hai là mượn cơ hội lần này để lấy được hảo cảm của chúng ta, như vậy sau này hắn có thể dễ dàng hạ Huyên bỗng nhiên ngộ ra, giơ ngón cái thán phục Hạ Vi Vi, cảm thấy những lời này vô cùng có đạo lý.– Viu…Đột nhiên, một tiếng xé gió vang lên, Nhạc Huyên và Hạ Vi Vi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một trái lựu đạn đang bay tới.– Không hay rồi, có địch tập kích!Hạ Vi Vi liền cầm cự kiếm, đem chắn trước người cô ấy và Nhạc Huyên.– Ầm ầm…Trong giây lát, ánh lửa ngút trời kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc vang thời, xa xa cũng truyền đến âm thanh bạo tạc, cuối cùng trận đại hỗn chiến đã bắt đầu rồi.– Vương Hạo, anh không sao chứ?Nhạc Huyên hét lớn, quay đầu nhìn về phía buồng vệ sinh, nhưng ngay giây sau, một tiếng thét chói tai vang lên– A, đại sắc lang!Vương Hạo ngậm bàn chải đánh răng, quanh miệng đều là bọt trắng, toàn thân trần trụi đứng ở phía dưới vòi sen tắm, lúc này vẻ mặt tức giận nhìn bốn phía. Là tên nào làm ra chuyện này? Đạo đức xã hội cơ bản cũng không có hả, không thấy hắn đang tắm sao? Nói đánh là đánh, cũng không biết thông báo một tiếng sao!– Nhạc Huyên, tên đại bại hoại đó làm gì cậu sao?Hạ Vi Vi gấp giọng Huyên che mắt Hạ Vi Vi, mắc cỡ đến đỏ bừng mặt, nói– Đừng quay đầu lại, tên đại sắc lang kia không mặc quần áo.– Xí, quả nhiên là một tên sắc lang!Hạ Vi Vi không khỏi đỏ lên, nhịn không được xì một tiếng khinh miệt.– Cẩn thận!Đột nhiên Nhạc Huyên rút súng lục ra, bắn người đang lao đến một hai ngày nay bà đây sắp uất ức chết rồi, rốt cục ngày hôm nay có thể đại khai sát mắt Hạ Vi Vi lóe ra quang mang khát máu, thân thể thon thả nhảy lên một cái, chém cự kiếm trong tay xuống.– Keng!Tếng kim loại va chạm vang lên, tia lửa bắn ra bốn phía, một đạo nhân ảnh trong nháy mắt bị đánh bay ra người xung quanh đều trợn tròn mắt, tiểu loli này còn không cao bằng cự kiếm, sao có thể có sức bật mạnh mẽ như vậy?Hai huynh đệ Đinh Hạo Kiệt, Đinh Hạo Hiên cách đó không xa cũng phát hiện tràng chiến đấu bên Hạo Hiên nhíu mày, liền muốn tiến lên, nhưng bị ca ca Đinh Hạo Kiệt kéo lại, lắc đầu nói– Đội người này quá mạnh mẽ, bay giờ tham gia vào sẽ phải chịu thiệt rất Hạo Hiên suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ gật đầu, hiện giờ tiến lên không thể nghi ngờ là tạo cơ hội cho mấy người xung quanh ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.– Chúng ta đi tìm đối thủ khác Hạo Kiệt ném cự kiếm của mình cho Đinh Hạo Hiên, còn bản thân thì dùng một thanh kiếm laser nhẹ.– Grào…Đột nhiên, một tiếng thú gào đinh tai nhức óc vang người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con cự lang chế tạo từ kim loại xuất hiện ở trong tầm mắt, quanh thân trang bị đủ các loại vũ khí, có vũ khí hỏa lực như súng ống đạn dược, có vũ khí khoa học kỹ thuật bất luận cái nào đều là vũ khí cấp 2, có thể tạo ra tổn thương rất lớn cho Võ Sư.– Đây chính là cơ giáp sao?Vương Hạo nhìn cự lang kim loại từ trên xuống dưới, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hâm cơ giáp không chỉ có thêm một tầng khôi giáp bên ngoài, mà nhờ tiến bộ khoa học kỹ thuật, còn có thể khiến cho người mặc bất kể là khí lực, thính lực, hay thị lực… đều được tăng cường rõ có điều vì để phòng ngừa hacker xâm lấn, đoạt được quyền khống chế, trí năng trong cơ giáp căn bản là chỉ có tác dụng phụ trợ, phương pháp khống chế chủ yếu vẫn là qua cảm ứng não, cũng chính là dùng tinh thần lực để khống đó, sẽ không có chuyện hacker xâm phạm đoạt quyền, nhưng muốn khống chế thành công cơ giáp sẽ hết sức khó không có tinh thần lực hơn hẳn thường nhân, tuyệt đối không thể khống chế được.– Là cơ giáp hình thú, người ở bên trong nhất định là Trác người hoảng sợ nhìn cự lang, đây là cơ giáp cấp hai, hơn nữa còn là cơ giáp hình thú hiếm hoi, một khi triển khai toàn bộ hỏa lực, tuyệt đối có thể quét ngang tất cả cao thủ cấp bậc Võ có điều, với tu vi Võ Sư cấp một của Trác Siêu, cho dù tinh thần lực nghịch thiên, cũng không thể phát huy ra toàn bộ chiến lực của cơ giáp hình thú, tối đa cũng chỉ có thể đối kháng với Võ Sư cấp năm, nhưng như vậy cũng đủ quét ngang lần trăm trường tranh bá này rồi.– Thảo nào nhiều người như vậy thua ở trong tay Trác Siêu, thì ra hắn có cơ giáp hình Hạo híp mắt quan sát cơ giáp cự lang của Trác giáp có hai loại, một loại là cơ giáp hình người, một loại là cơ giáp hình giáp hình người rất nhỏ, dễ dàng khống chế, yêu cầu đối với tinh thần lực cũng không giáp hình thú lại khác, kích cỡ đồ sộ, cần có tinh thần lực cường đại hơn người mới có thể khống chế được, nhưng cũng vì kích cỡ to lớn nên có thể trang bị các loại vũ khí đa dạng, khuyết điểm duy nhất chính là thiếu sự cơ động, linh hoạt như cơ giáp hình người.– Mọi người giao toàn bộ Tích Phân Bài ra đây, bằng không đừng trách ta không khách khí.– Toàn bộ?Sắc mặt mọi người đại biến, khẩu khí Trác Siêu này thật lớn, lại muốn một mình nuốt trọn bọn họ.– Trác Siêu, danh ngạch trăm trường tranh bá có mười người, ngươi sao phải tận tuyệt như vậy?Đinh Hạo Kiệt lạnh lùng Siêu cười lạnh– Có một mình ta là đủ dứt lời, tất cả học sinh đều bỗng nhiên ngộ ra, có chút hiểu ý tứ của Trác khi bắt đầu lần trăm trường tranh bá này, bọn họ đều được Hiệu trưởng trường mình ra hiệu ngầm, lần tranh tài này không giống với những lần tranh tài trước đây, vì sẽ có đại nhân vật quan như biểu hiện tốt, thành công thu hút chú ý của vị đại nhân vật này, nhẹ thì có thể ung dung vào được Tứ Đại trong các trường đại học trọng điểm rồi, may mắn hơn thì còn có thể trực tiếp được thu làm đồ đệ, lập tức một bước lên như bây giờ Trác Siêu giết hết mọi người, không thể nghi ngờ liền biểu thị hắn chính là người ưu tú nhất, như vậy khả năng Trác Siêu trở thành đệ tử của vị đại nhân vật này sẽ rất lớn.– Chậc chậc, người này thật là xấu!Vương Hạo sau khi đã mặc quần áo tử tế, đi tới trước mặt Hạ Vi Vi và Nhạc Huyên, trong tay ôm một túi bỏng, mang vẻ như đang chờ xem kịch hay.– Anh lấy bỏng ở đâu ra thế?Hạ Vi Vi ngạc Hạo ngồi dưới đất, nhân tiện cũng kéo Hạ Vi Vi ngồi xuống, rồi đưa bỏng cho Hạ Vi Vi– Không cần biết tôi lấy từ đâu, hiện giờ có kịch hay trước mắt, chúng ta phải vừa nhìn vừa ăn mới miệng Hạ Vi Vi và Nhạc Huyên giật một cái, Vương Hạo con người này, rốt cục có một chút tâm tình khi tham gia trận đấu nào không vậy? Đây rõ ràng chính là đến hiện trường xem phim hành động mà.
Tác giả Thể loại Dị Giới, Khoa Huyễn, Huyền huyễnNguồn Truyện YYTrạng thái Đang raSố chương 100Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Nhóm dịch Thánh Thiên Tiên VựcSuy nghĩ của hắn hoàn toàn khác hẳn mọi người khi người đời tìm cách có thể khiến tiếng tăm mình truyền đời mãi mãi còn hắn thì lại muốn lưu lại tiếng xấu muôn sao hắn lại có suy nghĩ như vậy? Bởi vì thống tên là Hệ thống phản diện, cần bẫy người, làm chuyện xấu, bị người phỉ nhổ… mới có khả năng sử dụng?Vương Hạo một mặt vô tội Này có thể trách ta sao? Ta bản thuần khiết thiếu niên, đều là hệ thống cùng tác giả sắp thống đầy vẻ khinh bỉ Người tiện không thể trách hệ thống, không biết xấu hổ không thể oán tác giả.
Nguồn. Nhóm Thánh Thiên Tiên Vực. Biên dịch Tiêu Dao. … – Quá ngớ ngẩn! Vương Hạo đạp bàn chân xuống đất, biến mất ngay tại chỗ. – Không ổn, là bộ pháp Hồn Nhiên Thiên Thành. Triệu Côn Tây kinh hoảng. Trước đây, gã nghe nói Vương Hạo có rất nhiều chiêu tủ, một bộ pháp Hồn Nhiên Thiên Thành, một kiếm chiêu Hồn Nhiên Thiên Thành và một cơ giáp hình thú cấp ba. Chẳng qua cơ giáp hình thú cấp ba bị Trương Trọng Quân đóng băng, cho nên thời gian này không sử dụng được. Bởi vì gã biết Vương Hạo không thể thương tổn gã, nên gã mới mang theo đàn em đến dọa dẫm Vương Hạo, để cướp điểm cống hiến. Chẳng qua khi gã nhìn thấy bộ pháp Hồn Nhiên Thiên Thành, thì rất ghen ghét. Tại sao một thiếu niên mới mười bảy tuổi lại lĩnh ngộ được, mà gã lại không lĩnh ngộ được. Triêu Côn Tây không nghĩ đến thiên phú của Vương Hạo nữa. Gã vung tay lên, thuẫn ánh sáng bao phủ người gã không có góc chết. Mặc dù tu vi của gã mạnh hơn Vương Hạo. Nhưng Vương Hạo đang cầm súng tự động Ngân Lang có sát thương cấp ba, nên không có chênh lệch. Nếu chỉ tính sức sát thương, thì Vương Hạo có vốn liếng uy hiếp tính mạng gã. Cho nên gã chắc chắn không liều mạng với Vương Hạo, mà gã đang chờ cơ hội. Gã đang chờ Vương Hạo không thể chịu được sức giật của súng tự động Ngân Lang, rồi đánh bại Vương Hạo. Vương Hạo lao nhanh, hai con người lóe lên ánh vàng. Đường đi của năng lượng trong đất trời, hiện lên rõ ràng trong mắt hắn. Con Cáo Kiêu Căng mang theo kỹ năng Mắt Cáo, có thể nhìn thấy tất cả sơ hở của chiêu thức. – Tìm được! Khóe miệng Vương Hạo nhếch lên, trông thấy cổ tay của Triệu Côn Tây lóe lên một điểm đen nhỏ bằng mũi kim. Đó là nguồn năng lượng của thuẫn ánh sáng và tầm chắn năng lượng, có thể hình thành tấm chắn bảo vệ bản thân. Vương Hạo bắn một phát, viên đạn lao đến, trúng ngay điểm đen to bằng mũi kim. Két… Lúc này, thuẫn ánh sáng trên người Triệu Côn Tây lóe một cái, rồi lập tức khôi phục như lúc ban đầu. Nhưng Vương Hạo không cho Triệu Côn Tây có cơ hội phản ứng. Vương Hạo bắn hai phát liên tục, tất cả đều trúng một điểm. Bộp Trong nháy mắt, tấm chắn năng lượng trên cổ tay Triệu Côn Tây vỡ thành vô số mảnh, rồi rơi xuống đất. Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này, đều yên tĩnh, đầu óc trống rỗng. Vương Hạo lại bắn trúng nơi kích hoạt tấm chắn năng lượng, nói đùa gì thế, hơn nữa còn bắn trúng ba phát liên tục. Tầm chắn năng lượng là một sản phẩm khoa học kỹ thuật, có thể phòng ngự công kích. Nhưng chúng cũng có nhược điểm, đó chính là điểm phóng năng lượng trung tâm. Nếu nơi đó bị đánh trúng, thì tấm chắn năng lượng sẽ bị phá hủy trong nháy mắt. Chẳng qua trải qua vô số năm nghiên cứu, điểm này được thu nhỏ lại bằng mũi kim, đồng thời có thể chịu được sức tấn công nhất định. Những thần súng có thể bắn trúng phát thứ nhất, nhưng chưa chắc đã bắn trúng phát súng thứ hai, bởi vì tìm điểm này rất khó. Nhưng bây giờ, Vương Hạo lại bắn trúng ba phát liên tục, chuyện quái quỷ gì thế này. – Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp, thế mà cũng lĩnh ngộ được… Tiền Vạn Dương chửi mẹ kiếp ba lần, nhưng vẫn không biểu đạt được cảm xúc đang muốn phát điên của gã. Nếu như trong cuộc thi tuyển, Vương Hạo có thể lĩnh ngộ Quang Tốc Bộ rất nhanh. Đó là vì Vương Hạo đã lĩnh ngộ Thiểm Điện Bộ Hồn Nhiên Thiên Thành. Nhưng cảnh trước mắt thì giải thích thế nào. Chẳng lẽ tất cả võ kỹ ở trong tay Vương Hạo, đều chỉ nhìn một chút, hoặc dùng mấy lần là lên cấp Hồn Nhiên Thiên Thành. Nếu như thế, thì các cường giả đời này sống sao nổi. Hạ Vi Vi và Nhạc Huyên cũng che miệng. Khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ chấn động. Vương Hạo lại lĩnh ngộ được súng ống tinh thông Hồn Nhiên Thiên Thành. Đây rốt cuộc là yêu nghiệt gì. Đồng thời hai cô cũng rất hối hận, tại sao mình lại đến đây, vô duyên vô cớ bị đả kích. – Lần này xong đời. Trần Diệu đờ đẫn, lẩm bẩm. – Xong đời cái gì? Tiền Vạn Dương tò mò hỏi. Trần Diệu rùng mình một cái nói – Người đàn ông Triệu Côn Tây này sẽ xong đời. Ầm… Trần Diệu vừa dứt lời, thì tiếng súng lại vang lên, háng Triệu Côn Tây phun ra máu. – A… Một giây sau, tiếng kêu thảm thiết vang tận mây xanh, khiến người ở chỗ này, dù nam hay nữ đều rùng mình. – Reng reng, chúc mừng chủ nhân đoạt tử tuyệt tôn người khác, thu được điểm phản diện. – Đúng là xong đời… Ngược lại Tiền Vạn Dương hút vào một ngụm khí lanh. Tại sao lão đại lại thích bắn vào của quý của người ta đến thế! – Hô… Vương Hạo thổi khói bay ra từ họng súng tự động Ngân Lang, giết người cũng được điểm phản diện, nát trứng cũng được điểm phản nhiên, đã thế người đó vẫn còn sống, sau này còn có thể chửi mình, có thể tăng lên ít điểm phản diện. Nếu chữa trị xong, còn có thể bắn tiếp, kiếm được nhiều điểm phản diện hơn giết người, quả thật đang kiếm điểm phản diện theo kiểu BUG. Nếu như bây giờ, những sinh viên đang nằm trong viện biết được suy nghĩ của Vương Hạo, nhất định sẽ không do dự bắn một phát vào trán để tự sát. Loại đau đớn này, họ không muốn đau thêm lần nữa. Phải biết rằng nó không chỉ đau đớn về mặt thể xác, mà còn đau đớn về mặt tinh thần, thậm chí tâm lý cũng có vấn đề. – Lão đại! Anh không sao chứ. Đàn em của Triệu Côn Tây vội vàng chạy lại, đỡ Triệu Côn Tây dậy. Ầm ầm ầm… Nhưng tiếng súng lại vang lên, đàn em của Triệu Côn Tây nhao nhao trúng đạn, dưới háng đều phun máu. – Reng reng, chúc mừng chừng chủ nhân đoạn tử tuyệt tôn người khác, tổng cộng thu được điểm phản diện. – Các cô tìm tôi làm gì? Vương Hạo xử lý xong đám Triệu Công Tây, bèn nhìn đám sinh viên nữ. – Không có gì! Chúng tôi còn có việc, nên đi trước. Nguyên Linh vội vàng đứng ra, mang theo chị em chạy trốn. Mặc dù tu vi của các cô đều cao hơn Vương Hạo. Nhưng các cô trông thấy bộ pháp Hồn Nhiên Thiên Thành của Vương Hạo, thì các cô chắc chắn không bắt được Vương Hạo. Nếu thằng này muốn bắn vào chỗ đó của các cô. Có lẽ gã sẽ dùng cây súng của đàn ông… Thành viên của câu lạc bộ Sắc Vi nghĩ đến đây, bèn tăng tốc, Các cô biểu thị Đời này, các cô không muốn nhìn thấy Ma Vương Nát Trứng này. – Đồ điên! Vương Hạo choáng váng, sau khi gọi hắn ra, lại không làm gì. – Lão đại! Anh không nên tức giận. Những sinh viên nữ đó đều thầm mến anh. Chẳng qua người ta ngượng ngùng thôi. Trần Diệu bước lại, vuốt mông ngựa. – Thì ra là vậy. Vương Hạo gật đầu. – Nếu những cô gái đó không dám nói chuyện, vậy chú hãy đi gặp mấy cô gái đó, bảo họ đêm nay đến phòng anh, trò chuyện cuộc sống Đại học trong sáng. – Khụ khụ… Trong nháy mắt, Trần Diệu ho sặc sụa. Thanh danh của anh thối như thế nào, chẳng lẽ anh không biết hay sao. Thế mà anh còn muốn tìm em gái nói chuyện cuộc sống Đại học trong sáng. Tiền Vạn Dương nhìn lên trời, không muốn trả lời…
vũ trụ đại phản phái