truyện gay anh rể
Đọc miễn phí bộ truyện Chàng Rể Phế Vật CHƯƠNG 491: BIẾT ĐIỀU MỘT CHÚT và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Chàng Rể Phế Vật tại truyenonline123.com. Người anh ta đã nằm trong vũng máu, cảnh tượng thảm khốc, thê thảm. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, toàn
"Anh rể" Phục Linh gò má ửng hồng, có vẻ kiều diễm ướt át, giả bộ, một bộ xấu hổ dáng dấp. "Mở rộng ngươi Thức Hải!" Dương Khai khẽ quát một tiếng. E thẹn trong nháy mắt từ Phục Linh trên mặt tiêu tan, nàng một mặt kinh ngạc mà nhìn Dương Khai, bỗng nhiên rõ ràng hắn là tính toán gì, sắc mặt đột nhiên trắng xám.
Khi ngủ thỉnh thoảng tỉnh dậy em thấy anh rể sờ mó vào người mình. Lúc đầu em nghĩ chắc anh ngủ quên, nhớ vợ nên "sờ nhầm". Em đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học ở Hải Phòng. Trên em có một chị gái mới lấy chồng cách đây hơn một năm, hiện có cháu hơn 3 tháng tuổi. Chị lấy chồng năm 30 tuổi qua mai mối, nhà anh rể gần đó.
Vaytiennhanh Home Credit. Email cũ bị mất. Các bạn có truyện muốn đăng vui lòng gửi truyện về [email protected]. Nhớ ghi rõ Tên truyện, chương nào. Tác giả Hoàng Nguyên Đã hơn ba giờ, nhưng tôi vẫn không ngủ được. Tôi cứ nghĩ mãi đến những lời của Kha. “Anh Hai chưa ngủ à?” Thảo mở cửa thò đầu vào phòng tôi. “Ngủ không được.” – tôi nói Thảo ngồi chỗ giường tôi khi tôi vẫn đang nằm. “Vậy giờ Hai định thức đến sáng à?” “Không biết, khi nào muốn thì ngủ thôi!” “Em nằm đây nói chuyện với Hai cho vui nha.” Tôi không trả lời mà nằm sát người lại, để gối sang một bên cho Thảo. Thảo nằm cạnh tôi. Hai anh em nói dăm ba câu, cô nàng đã ngủ thiếp đi. Tôi đang ngồi check mail. “Em đến sớm quá vậy?” Kha gọi tôi là em xưng anh kể từ đêm hôm đó. Tôi ban đầu cũng khó chịu, nhưng rồi cũng quen và chẳng để ý đến. Tôi vẫn gọi Kha là anh xưng tôi. “Em uống cà phê nhé, anh mua lên cho.” “Cảm ơn anh, tôi uống rồi.” “Vậy em ăn gì chưa?” “Tôi ăn rồi.” Kha không nói gì mà về phòng. Tôi mang báo cáo đến phòng Kha. Cửa phòng khép hờ. Kha đang có điện thoại. “Tôi xin lỗi, tôi sẽ cố gắng ở lần sau.” Đầu dây bên kia nói rất to “..Tôi đã hẹn ông ta vào tối thứ sáu này….” Kha biến sắc. “Ông nói sao, ông ta không muốn đi à?” …. “Tôi biết hợp đồng này rất có giá trị với công ty, tôi sẽ điện thoại và thuyết phục ông ta lần nữa. Tôi thành thật xin lỗi ông, hôm đó tôi thấy không khỏe nên đã dừng buổi kí kết lại…tôi sẽ cố gắng…Vâng, tôi biết! Vâng thưa ông….” Tôi nghe câu chuyện như vậy. Tôi biết việc Kha dừng buổi kí hợp đồng như vậy sẽ ảnh hưởng đến anh rất nhiều. Nhưng Kha đã vì tôi mà dừng việc đó. Tôi ngồi lại bàn làm việc, rối ren cho suy nghĩ. Khi đang ở toilet nhà hàng, lão đối tác có đưa tôi cạc-vi-sít của lão. Tôi không hiểu vì sao lão ta lại làm thế. Nhưng có lẽ bây giờ, tôi cần dùng nó để giúp Kha. Tôi bấm số. 89966….. “Xin lỗi, làm ơn cho tôi gặp ông H.” Cô gái chuyển máy. Giọng nhừa nhựa quen thuộc. “Ai đấy?” – Cộc lốc, thật thiếu lịch sự. “Thưa ông, tôi là Nguyên, người đã cùng ông Kha ở công ty XXX…. Chúng ta đã gặp nhau…” “ÔI, Nguyên đấy à. Quý hóa quá!” Lão ta đổi giọng. “Em gặp tôi ở nhà hàng lần trước nhé, tôi nhớ em quá đấy!” “Vâng, tôi sẽ đến đó!” Tôi trả lời lí nhí trong điện thoại, ròi gác máy khi tiếng “chụt!” đày hãi hùng của lão vẫn vang lên. Tôi xin về nhà sớm, với lí do có việc. Kha đồng ý. “Có việc gì cần em gọi anh nhé!” Tôi gật đầu cảm ơn rồi ra về. Tôi về nhà tắm rửa, thay đồ rồi đến nhà hàng. Tôi biết mình đang làm gì, vâng, tôi sẽ đến gặp lão biến thái đó. Lão ta sẽ lại sờ soạng khắp người tôi, lần này sẽ không có Kha ở bên tôi. Rồi tôi sẽ chấp nhận mọi lời yêu cầu của lão, để đổi lại chữ kí của lão cho bản hợp đồng của công ty tôi. Như những gì tôi đã nghĩ đến, lão ta sờ soạng tôi suốt buổi nói chuyện rồi đưa tôi về khách sạn. Khi bàn tay nhăn dúm của lão cởi bỏ chiếc cúc áo sơ mi của tôi, toàn thân tôi nhũn ra, lạnh toát. Tôi đẩy lão ra, và định đi khỏi phòng nhưng cửa phòng đã khóa lại, tôi không thể. “Buông tôi ra…” Tôi hét lên, và hất người lão biến thái đó. “Em muốn đi cũng được, và đi rồi thì thằng Kha sẽ không bao giờ có được hợp đồng đó của công ty tôi!” Nghe đến bản hợp đồng, tôi lại đứng yên mặc cho lão ta… “Em có một thân hình đẹp lắm! Những thằng tôi đã từng chưa thằng nào đẹp như em.” Lão nói khi đưa tay vuốt lấy hông tôi. Rồi, người tôi như một tản đá vậy, mặc tình cho cái lưỡi nhớt nhơ của lão lướt đi. Đôi tay lão thật bệnh hoạn, cứ xoắn lấy mông tôi rồi lại chọc vào giữa. Tôi đau, tôi bấu chặt lấy drap giường. Lão càng thêm hưng phấn, càng làm những trò biến thái hơn. Lão đưa ngón tay vừa vào trong tôi ra, ngửi ngửi rồi lại cho vào miệng. Laõ mút ngón tay, thèm khát. Tôi muốn nôn cả ra. Lão vật tôi nằm sấp lại, xốc mông tôi lên. Lão thốc vào tôi thật mạnh. Tôi thét lên. Nó quá to tướng. Tôi không có cái lão cần để đưa vào. Của tôi không phải là nơi để lão làm việc đó, nó chỉ để thải ra những phần dư của bộ phận tiêu hóa mà thôi. Mặc tôi thét lên vì đau, đến nỗi nước mắt chảy ra, nhưng lão vẫn không dừng lại. Một luồng nước nóng phun ra. Tôi giật người về phía trước. Lão ấn tôi trở lại. Lưng tôi xước đầy vết móng tay của lão. Khi tôi cố trườn người lên trên thì lão lại bấu tôi trở xuống. Lão hất tôi nằm xuống giường, vì tôi không còn sức để có thể tự làm việc đó. Cái miệng hôi hám ngoại giữa hai chân tôi. Tôi cũng xuất tinh ra. Lão nếm sạch. Không chừa sót lại một giọt nào cả. Lão lăn ra ngủ. Tôi đứng dậy vào nhà tắm…. Tôi mở nước đầy bồn. Tôi cần tắm rửa cho thật sạch sẽ. Người tôi đầy thứ nhớp nhơ. Cơ thể tôi bốc mùi nước bọt của tên biến thái, mùi tinh dịch, mùi cơ thể. Gớm ghiếc. Gớm ghiếc không thể tả. Tôi mặc áo quần rồi mở cửa phòng bước ra ngoài. Tôi giật mình…. Kha đang hớt hải tìm, Kha đang tìm tôi. Kha đứng trước mặt. Tát vào mặt tôi. “Em làm gì vậy?” Tôi buốt vì đau. Cú đánh rất mạnh, khoé miệng tôi chảy máu. “Tại sao em không nói với tôi?” Tôi không nói được gì. Kha bỏ đi. Được vào bước, Kha đến kéo tay tôi đi. Tôi bị ấn vào xe. “Tôi sẽ giải quyết mọi việc, em không cần làm việc này. Em hi sinh cho tên khốn đó. Em có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?” Kha nắm áo tôi, dí sát mặt anh vào mặt tôi. “Sao em không nói gì đi? Bình thường em vẫn cãi lại dù chỉ là một câu của tôi mà!” Kha tức giận. “Em là thằng ngu. Là đồ khốn! Em có biết là tôi…tôi đã tìm em suốt từ chiều giờ. Tôi biết là em sẽ làm điều gì ngớ ngẩn vì em đã nghe cuộc nói chuyện của tôi với tổng giám đốc. Nhưng tôi không thể hình dung ra em lại chịu làm tình với *** đó!” “Thôi đủ rồi!” Tôi đẩy Kha ra. “Tôi là vậy đó! Thì sao? Tôi làm việc này là để trả ơn anh!” “Trả ơn? Trả ơn hay em dày vò tôi thêm?” “…” “Tôi yêu em, tôi khó chịu khi nhìn ai đó chạm vào người em. Em biết điều đó mà, em phải biết điều đó chứ…” “Tôi muốn làm việc này lắm sao?” – Tôi hét lên. “Tôi vì anh đó! Anh có biết không hả, đồ khốn! Mẹ kiếp. Nó hành tôi cả đêm. Sao anh không hỏi tôi liệu nó có dùng bao cao su khi vào tôi không? Người tôi bao nhiêu vết trầy trên lưng? Hậu môn tôi đã rách ra bao nhiêu to rồi?” Tôi nói đầy ấm ức. “Anh là thằng khốn! Anh tưởng chỉ có anh mới yêu tôi sao? Tôi cùng yêu anh mà!” Tôi mở cửa xe bỏ ra ngoài. Kha cũng chạy theo tôi “Nguyên…” Tôi bước đi. “….Anh xin lỗi…..” Tôi không nhìn lại. Tôi được đáp trả bằng cách này đây. Toi oằn mình cho người ta làm tình cả đêm vì anh mà anh mắng chửi tôi như một thằng đĩ đực, không hơn không kém. Kha đã ôm lấy tôi. “Anh xin lỗi…Em đừng đi mà!” —————— Thuộc truyện Anh Em Rể – by Hoàng NguyênAnh Em Rể - Chap 2 Là Nhân Duyên?Anh Em Rể - Chap 3 Tôi là ông trẻ!Anh Em Rể - Chap 4 Em là đồ điênAnh Em Rể - Chap 5 Em đừng đi màAnh Em Rể - Chap 6 Nụ hôn sau cơn mưaAnh Em Rể - Chap 7 Đậu đỏ vỏ quýtAnh Em Rể - Chap 8 Tình yêu ngọt ngàoAnh Em Rể - Chap 9 Tôi – Em tôi – Người yêu tôiAnh Em Rể - Chap 10 - 11Anh Em Rể - Chap 12 Biển, bên anh, em cùng anh…Anh Em Rể - Chap 13 Thiên tài thoát khỏi phụ nữ!Anh Em Rể - Chap 14 Xin lỗi anhAnh Em Rể - Chap 15 Nhưng em vì anh!Anh Em Rể - Chap 16 Hối hận, đừng thốt lên như thế!Anh Em Rể - Chap 17 Hãy tha thứ cho emAnh Em Rể - Chap 18 - 19 Vĩnh viễn mất nhauAnh Em Rể - Chap 20 Anh chẳng nhìn, dù nửa gương mặt emAnh Em Rể - Chap 21 Xin hãy quên emAnh Em Rể - Chap 22 Anh thích tréo ngoe?Anh Em Rể - Chap 23 Ừ, chúng ta là anh em rể
Email cũ bị mất. Các bạn có truyện muốn đăng vui lòng gửi truyện về [email protected]. Nhớ ghi rõ Tên truyện, chương nào. Tác giả Hoàng Nguyên Jack đi dạo biển với tôi. “Sao người yêu sang thăm mà Ken lạnh nhạt quá vậy?” Tôi cười. “Người yêu gì chứ, em rể Ken đó!” Đến lượt Jack há mồm bất ngờ. Cậu ta nói như rặn từng tiếng. “Oh my God!” Tôi kể cho Jack nghe chuyện của tôi và Kha. Tôi định không kể nhưng Jack hỏi mãi, tôi cũng chiều theo cậu ta. Dẫu sao cậu ta cũng không thể làm gì với câu chuyện đó, của một người tình Việt Nam xa xôi. Jack bỗng khóc. “Tội nghiệp Ken quá! Em thương Ken quá đi.” Jack choàng tay ôm tôi. Tôi cũng siết cậu ta thật chặt. Hạ bộ tôi bỗng căng tràn khi Jack cọ vào người. “Thôi nín đi nào, ngoan anh thương nào. Anh không buồn nữa thì Jack buồn làm gì?” “Nhưng em ghét thằng cha đó! Sao Ken không nói với em lúc nảy, em…em đấm ổng một phát cho bỏ ghét! Người đâu mà bỉ ổi quá!” “Trời đất, bot dễ thương của tôi mà hung dữ vậy đó hả?” Jack lau nước mắt rồi cười, đấm vào vai tôi. “Tại em tức dùm Ken thôi.” Vậy là, mọi chuyện đều có thể bạn nhỉ. Như lời Jack, tôi vốn là bot nhưng khi gặp cậu ta, tôi đã trở thành top đầy mạnh mẽ. Vậy thì sẽ có thể chứ, tôi sẽ quên được Kha. Chắc chắn thôi! Cuộc sống một du học sinh, tôi, đã trôi qua những ngày tháng như thế, với Jack, bên bờ biển. Thấm thoát cũng hai năm, Jack và tôi còn hơn cả tôi và Kha năm xưa nhưng tuyệt nhiên giữa Jack và tôi cũng chỉ là người tình. Tôi chỉ biết Jack là người Thái, Jack biết tôi là người Việt Nam. Thế thôi. Chúng tôi sử dụng bao cao su khi làm tình, thậm chí khi cho vào miệng, Jack cũng đeo bao cao su cho tôi. Như thế cũng tốt. Tôi và Jack đều đồng ý, vì cả hai không thể ràng buộc nhau nên tự bảo vệ mình là tốt nhất. Sau hai năm tôi có bằng Thạc sĩ Xã hội học. Nhưng tôi không về Việt Nam vội mà xin ở lại thêm một năm nữa, làm công tác trợ giảng ở trường đại học. Hết một năm tôi lại xin thêm một năm. Khi quá khứ đã được tôi thật sự quên lãng, tôi quyết định trở về Việt Nam. Jack đã về nước trước tôi, sau khi tốt nghiệp cậu ta về Thái ngay vì gia đình kêu gấp. Sau này tôi mới biết Jack là con một tỉ phú đất Thái, gia sản cậu ta thiêu chết tôi rồi vẫn còn đủ dùng cho hết đời cậu ta. Thư từ qua lại, nhạt dần, rồi tắt hẳn. Có lẽ nếu Jack còn ở lại Phillippin, tôi cũng chưa muốn về Việt Nam đâu. Buồn chán vì đã quen có Jack, một tháng cồn cào vì không có ai để thỏa mãn nhu cầu, dùng tay mãi cũng chán, tôi cũng đã sang ba mươi, bố mẹ tôi cũng lớn tuổi. Tôi xếp lại hành trang, cho vào ngăn kí ức. Tuổi trẻ của tôi đã hết. Tôi phung phí khá nhiều thời gian cho riêng tôi rồi. Đã đến lúc tôi lo lắng cho tuổi già, dù nó chưa đến. Khóa lại ngăn kỉ niệm, tôi vứt chìa khóa vào hố lãng quên. Có lẽ tôi không đủ can đảm để đọc lại nó đâu…. Khi về đến Việt Nam, tôi đã thật sự thay đổi. Những trang phục sặc sỡ, tươi tắn sắc màu đã không còn trong tủ áo của tôi. Tôi hút thuốc, uống rượu. Tôi để ria ở cằm. Trên cánh tay bên phải của tôi có hình căm một chữ vạn – một biểu tượng của Phật giáo. Khoảng thời gian làm công tác trợ giảng ở Philippin, cùng với tiền dạy Tiếng Việt cho người nước ngoài vào mỗi tối, tôi cũng dành dụm được kha khá cho tôi khi về nước. Tôi mua một chiếc Toyota. Ngoài thời gian đi thỉnh giảng ở các trường đại học, các công ty, tôi viết sách, viết truyện, cả tiểu thuyết. Người ta bắt đầu biết đến Hoàng Nguyên tôi, một giảng viên đại học, một nhà văn, nhưng tuyệt nhiên không ai biết tôi là ai. Cháu tôi được một tuổi rồi, cũng là lúc câu chuyện quá khứ của tôi khép lại bạn nhỉ. Tôi viết những dòng sau cùng này khi đang ngồi ở ghế đá nhà hàng, sau khi dạy ở trường đại học về. Hôm nay là thôi nôi thằng cháu. Tôi đã già thật rồi! Tôi quên cho bạn biết cháu tôi tên là gì nữa. Nó tên là Dương Kha Nguyên. Tuyệt chứ? Có cả tôi và bố nó. Gọi tên nó làm tôi phì cười và làm bố nó ngượng ngùng. Nhưng đó là tên do Thảo đặt, tôi không có ý kiến gì cho việc đó. Tôi nói bạn nghe như vậy cũng không có ý là tôi tiếc rẻ chi cho quá khứ. Nếu nói tôi hết yêu Kha thì không phải, nhưng tình yêu tôi dành cho Kha đã bị quá khứ vùi sâu rồi. Một chút đắng đo khi đối mặt. Vậy thôi. Tôi đã có giấu diếm mình khi kể cho bạn nghe câu chuyện này, nhưng khi ngồi vào bàn phím máy vi tính, tôi không thể cất nỗi tôi dù chỉ là một bước chân. Như một con mèo vụng về, tôi nấp rình chuột, nhưng càng nấp càng lòi chiếc đuôi ra. Thật là ngớ ngẩn. Bạn thấy đó, ở phần đầu chuyện tôi kể có vẻ lạnh lùng, thờ ơ. Nhưng rồi đến giữa chuyện, tôi đã không thể giấu diếm sự bỏng cháy của tôi khi nói về tình yêu với em rể tôi nữa. Rồi cuối truyện, hãy tin rằng đây đã thật sự là con người thật của tôi. Ánh trăng làm hắt hiu thêm cho khoảng sân của nhà hàng vốn dĩ đã quá ảm đạm, khi bóng tối đã căng nó tràn ra, dập dìu và những ngọn đèn vàng không le lói hơn thêm để xóa đi những mịt mờ đăng đẳng. Tôi bế Kha Nguyên ra sân chơi trong khi bố mẹ nó bận bịu cho khách khứa. Hai bác cháu tôi ngồi ở ghế đá. Kha đến chỗ đưa tôi một lon Coca. Tôi cầm lấy rồi cảm ơn. Tôi ngồi nhít người sang cho Kha ngồi cạnh tôi. “Trăng đêm nay đẹp quá Nguyên nhỉ.” – Kha nói với tôi. Tôi dúi lon Coca vào tay Kha sau khi đã uống một ngụm. “Chú thi vị quá nhỉ!” Kha cười. “Cảm ơn anh!” Kha bất ngờ nói dù mắt vẫn nhìn đăm đăm vào chỗ có bóng tối mịt mùng. “Vì chuyện gì?” – tôi hỏi lại. “Vì đã là anh rể của em!” Ánh trăng phả ra một làn hơi xanh xám. Mùi ánh sáng nhạt nhòa khi lá cây khẽ đung đưa, rúng ráo một tẹo hoang tàn. Có hai người đàn ông ngồi cùng một đứa bé, nơi góc sân mênh mông. Họ ngồi gần nhau thật đấy, nhưng giữa hai người chẳng thể đến bên nhau. Một thời đã qua, đã qua lâu rồi. Tôi hít một hơi thật sâu, và thở ra hết những tàn dư khí. Hai lá phổi căng cứng. “Ừ, chúng ta là anh em rể.” Vị Coca sao đăng đắng. Tôi nuốt ực. Rồi đứng lên về phía phòng tiệc rộn ràng. ………………………………….The End………………………………………… Lời tác giả Một thoáng bình yên. Tôi là Hoàng Nguyên. Vâng, tôi là tác giả của câu chuyện này. Có lẽ bạn không xa lạ gì với tôi nhỉ? Tôi thật sự hạnh phúc khi câu chuyện của tôi được các bạn đón nhận rất nồng nhiệt. Nhiều đọc giả đã add nick của tôi và tôi được nghe rất nhiều lời đóng góp. Không gì vui sướng và hạnh phúc hơn cả của một người viết văn là được đọc giả đón nhận bản thân mình. Quay lại câu chuyện Anh em rể, tôi có đôi lời gọi là phụ san. Có bạn đã phản hồi lại cho tôi và “xúi” tôi nên “hành hạ” Kha thêm tí nữa! Hì, vâng, rất tự nhiên đúng không nào. Tôi đã phản hồi lại rằng “tàn nhẫn quá không phải là phong cách của Hoàng Nguyên! Nhưng cho nỗi đau….gặm nhắm thì quả là tuyệt!”. Nói là vậy, chứ tôi vẫn không đủ can đảm để viết tiếp, viết thêm vài trang nữa để Kha thêm dằn xé khi đối mặt với Nguyên. Tôi cho câu chuyện dừng lại, với bối cảnh chung quanh là bóng tối của đêm, khuất phía xa là phòng tiệc rộn ràng. Cuộc đời Nguyên, hiện tại, mịch mùng như cảnh trí vào đêm tối ấy, nhưng là tác giả, tôi không muốn phủ nhận hết những gì tốt đẹp cho nhân vật của tôi nên “phòng tiệc rộn ràng”, Nguyên sẽ bước đến, như cuộc đời cậu dù không phải tức thì nhưng rồi nó cũng sẽ tươi đẹp trở lại thôi. Đó cũng là ước mơ, có thể gọi đó là một lời cầu chúc tôi gửi đến tất cả những người, bằng nỗi đồng cảm và sẻ chia, như Nguyên và cả như Kha. Hãy can đảm bước lên phía trước, đêm đen có thể trải dài nhưng đâu đó ánh sáng vẫn ngập tràn. Có điều này nữa, Anh em rể thuộc thể loại “truyện”, không là tự truyện các bạn ạ. Nó có thể mang, một vài, cá tính và giọng điệu của tôi vào nhân vật đặc biệt là Nguyên, nhưng nó là một câu chuyện. Tôi là tác giả, người viết ra nó. Nó mang quan điểm và nỗi đồng cảm của tôi, nhưng nó không hoàn toàn là tôi, là tác giả Hoàng Nguyên. Vì có nhiều bạn đã lầm tưởng. Tôi chỉ có bóng hình, còn nhân vật và cốt truyện chỉ là cảm nhận của tôi với cuộc sống thôi. Cảm ơn các bạn rất nhiều, thêm một lần nữa. Chúc mọi người an lành trong những ngày sắp đến, nhiều may mắn và ngập tràn hạnh phúc. Thuộc truyện Anh Em Rể – by Hoàng NguyênAnh Em Rể - Chap 2 Là Nhân Duyên?Anh Em Rể - Chap 3 Tôi là ông trẻ!Anh Em Rể - Chap 4 Em là đồ điênAnh Em Rể - Chap 5 Em đừng đi màAnh Em Rể - Chap 6 Nụ hôn sau cơn mưaAnh Em Rể - Chap 7 Đậu đỏ vỏ quýtAnh Em Rể - Chap 8 Tình yêu ngọt ngàoAnh Em Rể - Chap 9 Tôi – Em tôi – Người yêu tôiAnh Em Rể - Chap 10 - 11Anh Em Rể - Chap 12 Biển, bên anh, em cùng anh…Anh Em Rể - Chap 13 Thiên tài thoát khỏi phụ nữ!Anh Em Rể - Chap 14 Xin lỗi anhAnh Em Rể - Chap 15 Nhưng em vì anh!Anh Em Rể - Chap 16 Hối hận, đừng thốt lên như thế!Anh Em Rể - Chap 17 Hãy tha thứ cho emAnh Em Rể - Chap 18 - 19 Vĩnh viễn mất nhauAnh Em Rể - Chap 20 Anh chẳng nhìn, dù nửa gương mặt emAnh Em Rể - Chap 21 Xin hãy quên emAnh Em Rể - Chap 22 Anh thích tréo ngoe?Anh Em Rể - Chap 23 Ừ, chúng ta là anh em rể
Tựa gốc Ore ga irukara iinjyane Artist Meisho Hanten 明彰 Twitter meisho860 Dịch Secret Base Edit KalvinD Huynh đệ ơi, huynh đệ à ~ ❤ ❤… Read more “[Meisho Hanten] CÓ TAO ĐÂY, LO QUÁI GÌ!” Tên gốc ECLOSION Tác giả Gengoroh Tagame Dịch Secret Base Edit Vertical+ QC Vertical+ Tóm tắt “Mỗi công dân sẽ cống hiến cho xã hội dựa vào… Read more “[Gengoroh Tagame] LỘT XÁC” Tựa gốc PARTY PLAY Artist Naop Twitter naop03 Dịch Secret Base Edit Kuro Đàn ông là những niềm đau, gặp nhau đã vội dê nhau là… Read more “[Naop] MỜI BRO VÀO TEAM” Tên gốc Rice Shower Tác giả Himaya Twitter hima0jin Dịch từ bản tiếng Trung của Dark Night Team Dịch Secret Base Edit Kuro Chú thích Tựa… Read more “[Himaya] TÂN LANG” Tên gốc Kachou no Hajimete, Itadakimasu Artist DrawTwo Dịch Secret Base Edit Kuro Secret Base Tóm tắt Anh sếp trinh nguyên và cậu nhân viên may… Read more “[DrawTwo] ĐÊM ĐẦU CỦA SẾP” Một shot ngắn của naop vẽ, NNN kiêng thịt nên Chuối chỉ dám thả tí váng mỡ thôi nha ~~~ Tựa gốc 狼少年とハムの人 / Hamu and the Boy Who Cried Wolf Artist Mentaiko/Itto Pixiv 371585 Năm phát hành 2012 Tóm tắt Yuudai là một gay kín,… Read more “[Mentaiko] CẬU BÉ CHĂN CỪU” Tên gốc Dainari Shounari Artist haiki Dịch Secret Base Edit Yixing Gray Khi kẻ ăn không hết gặp người lần chẳng ra ❤ Truyện thanh xuân… Read more “[haiki] CHIM SẺ GẠ ĐẠI BÀNG” Tên gốc Honto ni Homo na no? Artist Mitarou Teishoku Dịch Ao Edit Yixing QC Secret Base Mở đầu là tình bạn dưới nắng hè nóng chảy… Read more “[Mitarou Teishoku] MÀY LÀ GAY THẬT SAO?” Tên gốc Tiny President side B Artist Chijimetaro Dịch Secret Base Edit Rai Secret Base QC Secret Base Chủ tịch dòm trai và cái kết thứ… Read more “[Chijimetaro] CÁI KẾT CỦA CHỦ TỊCH B” Điều hướng các bài viết
truyện gay anh rể