truyện năm tháng ngọt ngào của anh và em

Top truyện ngôn tình Trung Quốc hay nhất tổng hợp các bộ truyện ngôn tình đang hot hiện nay, nhận được rất nhiều sự quan tâm đến từ các fan của truyện ngôn tình. Hãy cùng khám phá top truyện ngôn tình Trung Quốc hay nhất tháng 4/2021 để bổ sung thêm câu chuyện yêu thích cho Năm 2020 kết thúc thật ngọt ngào khi được hòa mình vào thế giới giang hồ của Chu Phỉ và Tạ Doãn do Triệu Lệ Dĩnh và Vương Nhất Bác đóng chính. đôi ta có thể ngừng đau thương khi lên sóng truyền hình đã cố "né" chủ đề nhạy cảm về tình cảm anh em giữa Lương Cố Tư Ức thấy hơi ngượng, cô cứ đi đến chỗ nào mà thấy có hứng thú là lại muốn gọi điện nói với anh. "không hề." anh dịu dàng đáp, "anh là bạn trai em, em có quyền tìm đến anh bất cứ lúc nào." "…" Cố Tư Ức mím môi cười, nụ cười chứa đựng ba phần thẹn thùng và bảy phần ngọt ngào. Vaytiennhanh Home Credit. Edit Ngân Nhi​ Hạ Chi Tuyển đi thi đấu bên ngoài, nhà trường liên tục nhận được tin vui về các giải thưởng mà cậu đã giành được. Trong cuộc thi Olympic Vật Lý quốc tế, Hạ Chi Tuyển đã bộc lộ hết khả năng của mình để đấu lại với những tuyển thủ trên toàn thế giới, đạt được giải nhất lý thuyết, giải nhất thí nghiệm, giành hạng nhất chung cuộc, trở thành tuyển thủ được chú ý nhất trong cuộc thi năm nay. Nhà trường đã dán ảnh đoạt giải của cậu lên bảng vàng danh dự, ngoài sân trường và cổng chính cũng được treo đầy băng rôn cổ vũ tuyên truyền. Toàn bộ trường học lại được một lần ngả mũ thán phục học thần Hạ Chi Tuyển. Cố Tư Ức đi lại trong sân trường, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cái tên Hạ Chi Tuyển, thỉnh thoảng lại nghe thấy những người bên cạnh mình bàn luận về anh. Mặc dù rất ít xuất hiện ở trường, nhưng anh vẫn là một ngôi sao trong mắt mọi người,cô cũng vì thế mà có tinh thần học tập hơn, lúc nào cũng có động lực ngồi học màkhông cần ai thúc giục. Thời tiết dần nóng lên, đã gần tới sinh nhật tháng năm rồi mà Hạ Chi Tuyển vẫn chưa về nước, Cố Tư Ức không muốn làm đảo lộn kế hoạch của anh nên cũng không hỏi han gì. cô đã dùng tiền tiết kiệm của mình để mua cho anh một đôi giày thể thao hiệu Air Jordan, định khi nào anh về sẽ tặng cho anh, hi vọng anh sẽ dùng đôi giày cô tặng đểđi khắp nơi trên thế giới. Sinh nhật năm nay không rơi vào ngày nghỉ nên Cố Tư Ức không cho bố mẹ tới, cô chỉ mời mấy người bạn thân đi ăn một bữa sau khi tan học. Vừa hết tiết, Trịnh Bồi Bồi liền hào hứng đến tìm Cố Tư Ức. Trương Nhân ngồi đằng trước đang xem lại bài nên chưa đi, Cố Tư Ức hỏi “Hôm nay là sinh nhật mình, mình mời các bạn đi ăn, cậu có muốn đi chung với bọn mìnhkhông?” Trương Nhân ngạc nhiên “Mình không biết là sinh nhật cậu, chưa chuẩn bị quà gì cả…” “không sao, đi với nhau là vui rồi.” Cố Tư Ức rất nhiệt tình. Sau khi ba cô bạn thân đều chọn ban Xã hội, trong lớp Cố Tư Ức chẳng quen với ai, mà vừa hay Trương Nhân lại ngồi ngay trước cô nên cả hai đã thân nhau hơn trước. Dưới sự nhiệt tình của Cố Tư Ức, Trương Nhân liền đi cùng với cả hội. Cố Tư Ức đã đặt một phòng riêng trong một nhà hàng, Cố Trí Viễn đã đặc biệt gửi chocô một khoản tiền lớn để chi trả cho sinh nhật, bảo cô hãy chơi thật vui với các bạn. Trong bữa tiệc mọi người cười cười nói nói, Trịnh Bồi Bồi đột nhiên nói “Năm ngoái vừa mới hứa là cả bọn hàng năm sẽ đoàn tụ vào ngày này, bây giờ mới năm thứ hai thôi đã không có học thần…” Lục Gia Diệp “Khiếp, cái gì mà không có chứ, nghe xui xẻo quá…” Cố Tư Ức dở khóc dở cười nói “anh ấy bận mà, đây là tình huống đặc biệt, có thể thông cảm được.” Các món ăn ngon lần lượt được mang lên, cửa phòng được mở rộng ra, nhân viên phục vụ nói “Bánh ngọt các bạn đặt đã có rồi ạ.” Cố Tư Ức “Em có đặt bánh đâu ạ.” Lục Gia Diệp cười nói “Bọn tôi đặt cho cậu đấy! một cái bánh gato siêu to siêu đẹp luôn!” nói xong liền vỗ tay một cái “Đẩy vào đi.” một cái bánh gato rất to và nhiều tầng được đẩy vào, những người bên trong phòng hoan hô ầm ĩ, vỗ tay nhiệt liệt. Cố Tư Ức không nhịn được mà bật cười, bánh kem rất đẹp, nhưng người đẩy bánh kem vào càng đẹp hơn! Trịnh Bồi Bồi cười nói “Tôi phải khen học thần đấy! Cứ tưởng là cậu ấy không về chứ!rõ ràng là sinh nhật của cả hai người mà, để má lúm nhỏ trải qua một mình thì cô đơn lắm!” Lục Gia Diệp nói “Ai cần cậu lo? Sinh nhật má lúm mà cậu nghĩ A Tuyển sẽ không về chắc? Kể cả là đang ở Bắc Cực thì cậu ấy cũng vội vàng trở về ý chứ!” Hạ Chi Tuyển không nói cho Cố Tư Ức là mình về nước, chuyện này mấy người anh em đều biết cả. không ai nói gì là để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật cho cô. Hạ Chi Tuyển mặc một bộ vest đen được cắt may rất vừa người, vừa mới lên bục nhận giải thưởng xong thì đã lao đến sân bay để về nước. Bước vào tuổi 18, nhìn cậu cao hơn một chút, các đường nét trên gương mặt cũng càng thêm rõ ràng, bớt đi một chút vẻ non nớt của thiếu niên, thêm vào đó là sựchững chạc và tuấn tú của người trưởng thành. Hơn nữa cậu còn mặc tây trang đứng cạnh những cậu bạn đang mặc quần áo rộng rãi thoải mái, nhìn càng chín chắn già dặn hơn, vô cùng quyến rũ. không chỉ Cố Tư Ức mà mấy cô gái đều bị vẻ đẹp trai của cậu làm cho mặt đỏ tim đập. Hạ Chi Tuyển cầm một hộp quà đưa cho Cố Tư Ức “Chúc mừng sinh nhật em.” “Uầy, mau cho bọn mình xem đi, xem học thần tặng cậu cái gì nào!” Trịnh Bồi Bồi tò mò nói. Hướng Lê và Trương Hân Dịch cũng nhao nhao lên theo “Mình cũng muốn xem mình cũng muốn xem! Cho bọn mình xem đi mà!” Lục Gia Diệp “Con gái các cậu nói chuyện lòng vòng quá, không giống con trai bọn tôi, làm việc là cứ phải nhanh gọn dứt khoát! Má lúm nhỏ, để tôi giúp cậu bóc quà nhé!” “Cảm ơn cậu, để mình tự làm…” Cố Tư Ức ngọt ngào mỉm cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền. Trong sự chờ mong của mọi người, cô mở hộp quà ra. Đập vào mắt là ánh vàng rực rỡ, cực kỳ cuốn hút. “Wow ~~~” Ai nhìn xong cũng phải hô lên. Bên trong chiếc hộp là một đống huy chương làm bằng vàng nguyên chất. Cố Tư Ức cầm một chiếc lên xem, bên trên có khắc mấy chữ tiếng anh tên của giải thưởng. Trịnh Bồi Bồi sợ hãi kêu lên “Trời má ơi, độ lãng mạn của học thần…Dân thường như bọn tôi không thể nào theo được!” Hướng Lê và Trương Hân Dịch cũng nhìn món quà với ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ. Lục Gia Diệp chậc lưỡi “Tôi chưa được sờ vào huy chương vàng bao giờ, cho tôi sờ chút coi ~ Xem có khác gì vàng trong nhà tôi không nào.” Cố Tư Ức cười nói “Đồ quý độc nhất vô nhị, chỉ cho ngắm chứ không cho động tay vào nha.” Trong lòng cô đang cực kỳ vui sướng, không ngờ anh lại bất ngờ xuất hiện ở đây, càngkhông ngờ là anh lại đem hết số huy chương đã giành được trong các cuộc thi suốt gần một năm nay để tặng cho cô. cô rất xúc động, hai mắt đã long lanh nước, sợ mất thể diện nên phải cố gắng kìm nén tâm trạng lại. Bên dưới cái hộp là một cái khăn của Hermes, Hạ Chi Tuyển lấy ra rồi thắt lên túi xách của Cố Tư Ức, chiếc túi màu đỏ được trang trí thêm bằng một chiếc khăn lụa, nhìn rất đẹp và bắt mắt. Trịnh Bồi Bồi lại một lần nữa phải thốt lên “Wow, đẹp quá!! Mắt thẩm mỹ của học thần tốt thật!” Trương Nhân ngồi nhìn hình ảnh ngọt ngào trước mắt, trong lòng có một thứ cảm xúckhông thể nói được thành lời. Ban đầu khi bố chuyển lớp cho cô, ông có nói rằng Hạ Chi Tuyển là một cậu con trai rất được, sau này sẽ trở thành chồng của cô. cô vừa ngượng ngùng vừa mộng mơ, chuyển đến học cùng lớp với cậu. Sau đó cô mới biết, mọi chuyện không hề giống với những gì mà người nhà cô đangnghĩ. Cậu ấy đã có người con gái mà mình thương, cậu ấy đối xử với cô ấy rất tốt, ngay đếnmột người ngoài cuộc như cô nhìn vào cũng có thể cảm nhận được tình yêu của hai người. Bây giờ cậu ấy và Cố Tư Ức đang tốt đẹp như vậy, nếu tương lai mà trở thành chồng của cô… Khi đó liệu cậu ấy sẽ đặt cô ở vị trí nào đây? Mà một người đàn ông không quyết đoán, phản bội tình cảm như vậy, có đúng là người mà cô thích hay không? Chắc chắn là không, Hạ Chi Tuyển là một người con trai rất tuyệt vời, cậu ấy sẽ khôngbao giờ phạm sai lầm, bao gồm cả chuyện tình cảm. Sau khi nhìn rõ được hiện thực, Trương Nhân liền bước ra khỏi mộng đẹp, quyết định sau này sẽ không nghĩ ngợi gì nữa. Người nhà cô cho dù có nói gì thì cô cũng sẽ khôngđể tâm. Người cô thích là Hạ Chi Tuyển lúc nào cũng tỏa sáng rực rỡ, cũng là chàng trai trong mộng của rất nhiều cô gái. Mà giấc mộng ấy, cứ giấu nó dưới đáy lòng là được rồi. cô thà coi cậu là trăng sáng, cao quý mà xa xôi, còn hơn biến cậu thành bùn đất, bị vấy bẩn bởi những lợi ích, vì gia tộc mà phạm sai lầm. Bữa tiệc sinh nhật này vì có thêm Hạ Chi Tuyển mà trở nên náo nhiệt đông đủ hơn hẳn. Ăn xong, Hạ Chi Tuyển gọi xe đưa những người khác về trường, còn mình thì đi dạo cùng Cố Tư Ức. Cố Tư Ức đi tới chỗ công viên thì bỗng cảm thấy khá quen thuộc. đi thêm một chút thì mới nhận ra đây chính là nơi mà Hạ Chi Tuyển đã dẫn cô đi vào ngày cuối cùng của đại hội thể thao hơn một năm trước. Hai người đã đứng đây vừa đợi xe vừa ăn kẹo hồ lô, anh còn bất ngờ ôm cô rồi tỏ tình nữa… Chuyện cũ tự dưng ùa về, làm cho Cố Tư Ức xấu hổ đỏ mặt. Hạ Chi Tuyển nắm tay cô bước đi chậm rãi, Cố Tư Ức ngẩng lên nhìn anh, giơ tay lên đo chiều cao, nói “Hình như anh lại cao lên rồi.” Trước anh chỉ cao hơn cô một đoạn, giờ lại lên được một đoạn nữa rồi. Hạ Chi Tuyển nói “Hình như thế, anh mới đo cách đây không lâu, 1m86.” Cố Tư Ức “Sao em lại không cao lên tí nào nữa nhỉ, vẫn 1m70.” cô bước lên bậc xi măng, tạm thời cao hơn Hạ Chi Tuyển một chút, cười tủm tỉm nói “Cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác cao hơn anh là như thế nào rồi.” Hạ Chi Tuyển nhìn cô cười, đưa tay ra với cô, hai người nắm chặt tay nhau, tiếp tục đivề phía trước. Tới cuối đường, Hạ Chi Tuyển mới ôm cô xuống bậc. Lúc đặt cô xuống, hai tay cậu vẫn không buông ra, cúi đầu áp trán mình vào trán cô, dùng tông giọng đủ cho hai người nghe thấy, nói “Nhớ anh không?” Cố Tư Ức nhìn gương mặt gần trong gang tấc, trong lòng chua xót, khẽ gật đầu. Rất nhớ, thật sự rất nhớ anh… Năm lớp mười ở gần nhau từ sáng đến chiều, mỗi ngày đi vào lớp đều cảm thấy rất vui vẻ, vì biết trong lớp có anh. Khi gặp bài tập khó, cô chỉ cần quay người là có thể hỏianh rồi, ngồi trong lớp quay sang nhìn nhau cười một cái thôi cũng có thể khiến cô vui sướng vô cùng. Từ sau khi được ngồi cùng bàn, thỉnh thoảng anh lại yên lặng nắm taycô, vừa ngọt ngào lại vừa kích thích. Nhưng lên lớp mười một, hai người rất hiếm khi gặp nhau, muốn nhìn nhau một cái thôi cũng rất khó, lần cuối cả hai gặp nhau chính là vào 30 Tết… Hạ Chi Tuyển ôm cô, ghé vào tai cô trêu chọc “Nhớ anh như thế thì có còn muốn chia tay nữa không?” Cố Tư Ức rầu rĩ nắm lấy áo anh, không lên tiếng. Chia tay gì chứ…anh tới tìm cô, cô liền vui vẻ cả ngày, anh ôm cô hôn cô, cô cũngkhông hề có sức chống cự. Hai người chẳng có vẻ gì là đang chia tay cả, chẳng qua là chuyển thành yêu xa thôi, lúc gặp nhau cũng phải tránh tai mắt của người khác. Hạ Chi Tuyển thấy cô đang xấu hổ, không nhịn được mà ghé vào hôn lên má cô. Cố Tư Ức rất ngượng, nửa muốn kháng cự nửa không. Hạ Chi Tuyển cắn nhẹ tai cô, nói “Cả đời này em cũng đừng hòng nói chia tay vớianh.” “…” Nghe anh bá đạo tuyên bố, cô liền đỏ mặt tới tận mang tai. trên đường về, đột nhiên Cố Tư Ức nghĩ tới một chuyện, hỏi “Nghe nói anh được tuyển vào một trường có tiếng rồi, còn có rất nhiều trường tốt ở nước ngoài muốn nhận anh đúng không?” “Ừ.” Hạ Chi Tuyển gật đầu. “Thế anh có thi tốt nghiệp nữa không?” Hôm nay là 23 tháng 5, nửa tháng sau là thi cao khảo rồi. “Có.” Nhà trường vẫn hi vọng cậu sẽ tham gia, vì nếu cậu dự thi thì trường trung học Long Hưng sẽ có thủ khoa khối Khoa học Tự nhiên. Cậu mà không tham gia thì danh hiệu này rất có thể sẽ bị các học sinh khá giỏi của trường khác cướp mất, những trường có thủ khoa thi đại học sẽ tạo được một sức ảnh hưởng rất lớn, nâng cao danh tiếng của nhà trường. Mà trước khi đồng ý tham gia thi cao khảo, cậu cũng đã nói ra điều kiện của mình. Cố Tư Ức sắp lên lớp 12, cậu biết cô học Toán khá kém, mà thầy giáo Toán Lý Minh Khải lại khá thân thiết với cậu, cho nên đã hứa với cậu là sẽ để ý đến Cố Tư Ức nhiều hơn. Tấm lòng của Hạ Chi Tuyển cô không hề hay biết, trong lòng cô chỉ đang lo lắng mộtvấn đề. Nghĩ ngợi một lúc, cô hỏi “anh có đi du học không?” Hạ Chi Tuyển xoa đầu cô, trao cho cô một viên thuốc an thần “không đi.” cô thở phào nhẹ nhõm, nếu anh mà đi du học, vào một trường đại học danh tiếng thế giới thì cô thật sự không theo nổi. “Thế anh định sẽ học trường gì?” Cố Tư Ức hỏi tiếp. “Đến lúc đó rồi tính.” Cậu vẫn chưa có đáp án chắc chắn. Dưới cái nóng của mùa hè tháng sáu, kỳ thi cao khảo mỗi năm một lần cuối cùng cũng tới. Các học sinh lớp 10 và lớp 11 được nghỉ học, học sinh lớp 12 thì chính thức được trải nghiệm thử thách lớn đầu tiên của cuộc đời. Tất cả mọi người đều rất yên tâm về Hạ Chi Tuyển, vì lần nào biểu hiện của cậu cũng tốt không chê vào đâu được, chưa bao giờ làm cho người ta phải thất vọng. Các thầy cô giáo, gia đình và bạn bè đều rất mong chờ cậu sẽ một lần nữa ghi thêm được cho mình một dấu ấn đặc sắc trong lý lịch cuộc đời. Cố Tư Ức thì không yêu cầu anh phải thi như thế nào, cũng không mong đợi vào kết quả. Cái mà cô quan tâm hơn cả chính là việc cả năm lớp 12 anh chỉ toàn đi dự thi các cuộc thi lớn nhỏ, liệu có kịp làm quen với kỳ thi hay không? Liệu có bị áp lực dưới sựtrông mong của mọi người hay không? Mọi người ai cũng đang hưởng thụ ngày nghỉ, Cố Tư Ức ngoài miệng thì nói sẽ về nhà, từ chối lời mời đi chơi của nhóm Trịnh Bồi Bồi, nhưng thực ra là cô đã thuê phòng khách sạn để ở đây cổ vũ Hạ Chi Tuyển. Địa điểm thi của Hạ Chi Tuyển là ở trường Nhất Trung, kỳ thi bắt đầu chưa bao lâu, côđang ở bên ngoài trường thi chờ đợi giống như các vị phụ huynh. cô đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm, vóc dáng cao gầy, yểu điệu duyên dáng, khiến cho rất nhiều người đi qua chú ý. Các vị phụ huynh thì tụ tập với nhau nói chuyện phiếm, cô thì đứng dưới bóng cây chơi game giết thời gian. Thời gian thi kết thúc, cổng trường mở ra, dòng người bắt đầu ùa ra bên ngoài. Cố Tư Ức chọn một chỗ đứng cao để nhìn được bao quát đám đông, sợ mình để lỡ mất anh nên còn tháo cả kính xuống. May là Hạ Chi Tuyển rất cao, lại đẹp trai nữa, cho dù có thiên quân vạn mã, chỗ nàoanh đứng thì nơi đó liền trở nên rất nổi bật, hoàn toàn khác biệt với những người khác. Cố Tư Ức lại đeo kính vào, lặng lẽ đi tới phía sau Hạ Chi Tuyển, bất ngờ vỗ một cái lên vai anh. Vốn muốn làm cho anh giật mình, nào ngờ anh lại vững như núi Thái Sơn, hờ hững quay đầu lại. Đón nhận gương mặt xinh đẹp của cô gái nhỏ, trong mắt anh hiện rõ sự vui mừng, lập tức hỏi “Sao em lại ở đây? không về nhà sao?” Cố Tư Ức cười nói “Em nói với bố mẹ là muốn ở đây cổ vũ anh thi tốt nghiệp, bố mẹđã đặt phòng khách sạn cho em rồi.” Mặc dù cô đang đeo kính râm, che đi đôi mắt xinh đẹp, nhưng cặp má lúm đồng tiền đáng yêu kia thì vẫn ngọt ngào như những món ngon ngày hè vậy. Hạ Chi Tuyển cong môi cười, ánh mắt lộ rõ sự dịu dàng và thỏa mãn. “Em đã tra cứu mấy quán ăn ngon đảm bảo vệ sinh và khách sạn để nghỉ trưa xung quanh khu vực này rồi đó.” Cố Tư Ức có chút kiêu ngạo nói. “Ừ.” Hạ Chi Tuyển đáp, tươi cười đi theo cô. Các đồng đội cùng nhau tham gia những kỳ thi ở nước ngoài với Hạ Chi Tuyển thậttiếc khi không được chiêm ngưỡng nụ cười lúc này của cậu, cả bọn còn thì thầm với nhau là tại sao Hạ Chi Tuyển lúc nào cũng lầm lì ít nói như vậy, chưa thấy cậu ấy cười bao giờ, cuối cùng cả bọn tổng kết là thiên tài thường như thế, lạnh lùng và nghiêm túc. Bọn họ không biết rằng, cậu cũng biết cười. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của cô gái nhỏ, trong lòng cậu lại tràn ngập sự ấm áp và yêu thương, sẽ không kìm được mà cười theo. Từ sau khi cô xuất hiện, cậu giống như được bù đắp lại những nụ cười trong suốt mười mấy năm trước vậy. Kết thúc buổi thi chiều, Hạ Chi Tuyển sợ Cố Tư Ức ở khách sạn một mình sẽ buồn chán, nên đã nói với người nhà là thầy giáo tạm thời mở lớp học thêm buổi tối, học xong cậu sẽ về. Hai người ngồi trong quán cà phê chơi game, Cố Tư Ức lo lắng hỏi “anh không cần ôn bài à?” Hạ Chi Tuyển hỏi ngược lại cô “Em nghĩ sao?” “…” Được rồi, cô không nên coi thường học thần như thế, học tra như cô mới hay có kiểu nước tới chân mới nhảy. Kỳ thi tốt nghiệp kéo dài hai ngày đã kết thúc, toàn thể các học sinh lớp 12 chính thức được thả tự do. Lúc các học sinh lớp 10 và lớp 11 quay trở lại trường học thì các học sinh lớp 12 lạiđang thu dọn đồ đạc để ra khỏi trường, khắp nơi đều là giấy tờ sách vở bị xé nát, trong ký túc xá tràn ngập những tiếng hoan hô vui sướng, trường học cũng chỉ tăng cường cách âm chứ không hề ngăn cấm hành vi này. Cố Tư Ức và mấy cô bạn thân ở trong phòng ngủ, nghe tiếng hò hét thỉnh thoảng lại vang lên từ tầng trên, Trịnh Bồi Bồi nói “Mình không buồn đâu, thật đấy, một năm nữa thôi, một năm nữa thôi là đến lượt bọn mình được giải phóng rồi.” Cố Tư Ức nói “Mình thì lại mong có thêm hai năm nữa, thời gian càng nhiều thì càng học được nhiều hơn, đi thi tốt nghiệp cũng sẽ rất tự tin.” “Trời ạ, thành tích của cậu cũng đâu có tệ, ở trong top 100 rồi còn gì.” Cố Tư Ức cực kỳ có khí phách mà nói “Mình muốn thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại cơ!” Ba cô bạn đồng loạt giơ ngón cái lên với cô. Khối 12 đã ra trường, khối 11 thì phải đối mặt với kỳ thi cuối kỳ. Cố Tư Ức đã nỗ lực học tập ngày đêm, cô hào hứng xoa tay, cầm bút bắt đầu làm bài. Hai ngày sau khi thi xong, thành tích được công bố, cô đã thành công tiến vào được top 50. Còn một năm lớp 12, Cố Tư Ức thầm nghĩ, còn rất nhiều thời gian và không gian để cho cô tiến bộ hơn nữa. Kết thúc kỳ thi tốt nghiệp, Hạ Chi Tuyển có rất nhiều hạng mục trao đổi sinh viên quốc tế nên tần suất ra nước ngoài còn nhiều hơn so với đợt trước. Cố Tư Ức về nhà nghỉ hè, không hề buông lỏng bản thân, ngày nào cũng giành thời gian ra để học. Sau khi hai người nói chuyện rõ ràng với nhau, Hạ Chi Tuyển chẳng còn kiêng kỵ gì nữa, mỗi ngày đều sẽ bớt chút thời gian để chat video với cô, thuận tiện giảng cho cônhững bài khó. Ở nước ngoài rất tự do, cho dù có về nước đi nữa thì bố mẹ cũng không thể theo dõi cậu mọi lúc mọi nơi được, Cố Tư Ức thì càng không phải nói, bố mẹ cô đã mặc kệ chuyện của cô với Hạ Chi Tuyển rồi, chỉ cần nhà họ Hạ không nhắc đến là được. một ngày, Trịnh Bồi Bồi gọi cho Cố Tư Ức, thông báo một tin giật gân “Tô Hàn đangtham gia một show truyền hình đấy!” “Gì cơ?” Cố Tư Ức ngẩn người. “Là show Nhà sản xuất thần tượng’ sắp chiếu đấy, cậu ấy tham gia vòng audition và được chọn, bây giờ đang được đào tạo huấn luyện cùng với một nhóm thực tập sinh đấy.” “Wow…” Cố Tư Ức kinh ngạc, tuy ngưỡng mộ nhưng cũng lo lắng hỏi “Sắp lên lớp 12 rồi, gia đình cậu ấy đồng ý sao?” “không nghe thấy cậu ấy nói gì về phản ứng của người thân, mình đoán là cậu ấy chưanói cho người nhà biết.” Trịnh Bồi Bồi nói, “Cũng mười bảy mười tám tuổi rồi, có thể tự quyết định được rồi.” “Ừ.” Đến ngày chương trình phát sóng, Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi đều mở TV lên xem, vừa xem vừa bàn luận với nhau. Các thí sinh từ khắp các tỉnh thành của Trung Quốc, thậm chí cả nước ngoài, khoảng mấy trăm nam sinh tham gia tuyển chọn, vòng thứ nhất có 100 người được đi tiếp. Điểm chung của họ là đều còn rất trẻ, người lớn tuổi nhất cũng không quá 25, phổ biến hơn cả là độ tuổi từ 18 đến 22. Lúc Tô Hàn lên sân khấu, Trịnh Bồi Bồi hét chói tai, qua cái điện thoại nhưng cũng khiến Cố Tư Ức suýt thủng màng nhĩ. “Đẹp trai quá đẹp trai quáaa!!! Tô Hàn của mình đẹp trai quá đi aaaaa!!” Cố Tư Ức gật đầu nói “Giá trị nhan sắc cùng thực lực đều siêu cấp vô địch luôn!” “Ha ha ha ha… Mình thích mắt nhìn người của cậu rồi đó!” Trịnh Bồi Bồi cười muốn rớt cái đầu luôn. Chương trình sau khi phát sóng đã thu về tỷ suất người xem kỷ lục. Có rất nhiều thực tập sinh gây được chú ý của cư dân mạng, một trong số đó chính là Tô Hàn. Học sinh trung học 17 tuổi, cao một mét tám, ngũ quan anh tuấn, làn da trắng trẻo nhẵn nhụi không tỳ vết, kèm theo ánh mắt đào hoa dịu dàng mê hoặc lòng người. Cậu thường yên lặng đứng một chỗ, không cười đùa như những thí sinh khác, thỉnh thoảng cười lên lại mang theo chút ngại ngùng. Lúc cậu ca hát nhảy múa, cơ thể hoàn toàn giải phóng, mị lực tỏa ra cực mạnh. Mấy huấn luyện viên quan sát đều khen Tô Hàn không dứt miệng, cậu cũng đã nhận về lượt vote cao nhất của khán giả để được thăng cấp. Sau một đêm, fancam biểu diễn trên sân khấu của cậu đã được phát đi liên tục, rất nhiều người đã biết đến cái tên Tô Hàn. Từ đó cứ đến thứ sáu hàng tuần là Trịnh Bồi Bồi sẽ gọi Cố Tư Ức xem cùng, đây cũng coi như là thời gian thư giãn cố định của Cố Tư Ức. Trịnh Bồi Bồi còn lập cả nhóm riêng để hô hào bình chọn cho Tô Hàn, những người đầu tiên được cô nàng kéo vào nhóm là mấy người bạn thân. Dần dần, nhóm của cô ngày một lớn mạnh hơn, một đám fan cuồng ngày nào cũng nhiệt tình vote cho Tô Hàn. Cố Tư Ức muốn tập trung vào học nên không đủ tinh thần và sức lực để đu theo, vì biểu đạt sự ủng hộ của mình với Tô Hàn, trừ mỗi ngày bỏ phiếu một lần ra, cô cũng dùng tiền tiêu vặt bố mẹ đưa để đóng góp cho nhóm có kinh phí hoạt động. Tháng bảy, điểm thi tốt nghiệp trung học phổ thông được công bố. Hạ Chi Tuyển không phụ sự mong đợi của mọi người, đạt được số điểm gần như tuyệt đối, trở thành thủ khoa khối Khoa học Tự nhiên. Trường học lại một lần nữa kéo băng rôn khẩu hiệu khắp sân trường, truyền thông cũng tranh nhau tới phỏng vấn Hạ Chi Tuyển. Lúc công bố hình ảnh thủ khoa khối Khoa học Tự nhiên trên internet, cư dân mạng lại được một phen dậy sóng. Đẹp trai quá đi… Mùa hè năm nay, đẹp trai nhất chính là chàng trai này rồi! Cố Tư Ức nhìn những bình luận khen ngợi, trong lòng rất vui, đây là thủ khoa nhà tôi đó. Bố mẹ Cố sau khi nhìn thấy Cố Tư Ức cầm một đống huy chương vàng về bảo là quà sinh nhật, hai vợ chồng đã kinh ngạc lắm rồi, lần này xem xong điểm thi của Hạ Chi Tuyển, cả hai lại không kìm được mà khen ngợi thằng bé. Ban đầu họ cảm thấy con gái mình với Hạ Chi Tuyển ở bên nhau cũng chẳng có gì làkhông tốt, nhưng bây giờ họ lại phải suy nghĩ lại, con gái nhà mình liệu có xứng với cậu thiên tài này không đây? Lúc ăn cơm, nói đến Hạ Chi Tuyển, Cố Trí Viễn hỏi Cố Tư Ức “Thằng bé giỏi như vậy, con có thấy áp lực không?” Cố Tư Ức nghĩ một chút rồi lắc đầu. Hứa Giai Tuệ hỏi “Con không sợ hai đứa quá chênh lệch sẽ khiến con tự ti sao?” “Sao con phải tự ti chứ ạ? anh ấy giỏi giang như vậy mà lại thích con, chứng tỏ con cũng rất được mà! Con thấy mình cực kỳ tốt luôn! anh ấy giỏi bao nhiêu thì con cũng giỏi bấy nhiêu!” Gương mặt nhỏ nhắn của Cố Tư Ức không che giấu được sự kiêu ngạo. Cố Trí Viễn gật đầu “nói hay lắm, Tư Ức nhà chúng ta tuy không đủ thông minh nhưng tố chất tâm lý thì rất vững! Da mặt dày vô địch, rất xứng với thiên tài!” “Bố này…” Cố Tư Ức hờn dỗi trừng bố một cái. Hứa Giai Tuệ bật cười vì hai bố con, bà cũng gật đầu tán thành “Đúng đúng, trời sinhmột cặp.” Phía bên kia, sau nửa tháng, độ hot của Tô Hàn bay lên như diều gặp gió, Trịnh Bồi Bồi cũng càng ngày càng bận rộn với nhóm fan do mình quản lý. cô nàng đã không còn rảnh rang rủ Cố Tư Ức ngồi xem show với mình nữa, mà muốn dẫn cả hội fan đi xem trực tiếp luôn để cổ vũ cho Tô Hàn. Cố Tư Ức ngày ngày ủng hộ Tô Hàn nhưng vẫn không quên việc học, bạn trai cô là thủ khoa, nhất định sẽ học ở một trường tốt nhất, cô mà không chịu cố gắng học tập thìsau này lại phải yêu xa rồi. Tháng tám là thời gian các trường công bố danh sách trúng tuyển. Tất cả mọi người đều nghĩ là Hạ Chi Tuyển sẽ học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, nhưng đến khi trường học dán giấy trúng tuyển lên thì họ mới biết là cậu chọn học trường đại học hàng không vũ trụ XX. Cho đến tận lúc Hạ Chi Tuyển đưa giấy báo về nhà, Hạ Quảng Vũ mới biết chuyện này. Bầu không khí trong nhà ngay lập tức trở nên lạnh lẽo. Hạ Quảng Vũ hi vọng cậu sẽ học Thanh Hoa Bắc Đại để tương lai rộng mở, tốt nghiệp xong sẽ thi công chức. Vậy mà Hạ Chi Tuyển lại hoàn toàn làm trái với mong muốn của ông. Việc đã đến nước này, dù có là ai thì cũng không thể thay đổi được. Hạ Chi Tuyển chẳng hề để tâm đến phản ứng của bố mẹ, đến tháng chín, cậu bắt đầu rời nhà chuyển đến thành phố khác để học đại học. Edit Ngân Nhi​Tháng tám giữa hè, trời nắng gắt như đổ vào mắt là những tòa nhà chọc trời san sát nối tiếp nhau, tường kính thủy tinh phản chiếu lại những tia sáng chói là lần đầu tiên Cố Tư Ức tới thành phố C, nơi đây cách nhà của cô không xa khônggần, trước đây có mấy lần bố mẹ đã nói sẽ đưa cô tới đây chơi, nhưng kế hoạch lần nào cũng bị những việc ngoài ý muốn gây cản đỏ, Cố Trí Viễn dừng xe lại, chờ người đi bộ qua Giai Tuệ ngồi ở ghế lái phụ nói chuyện với con gái “Bố con với chú Hạ là bạn học cũ, hồi đó chơi rất thân nhau, mấy năm nay ít qua lại nên quan hệ có phần phai nhạtđi… Con với bạn Hạ nhà cô chú ấy sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, bằng tuổi nhau cũng dễ chơi cùng.”Cố Trí Viễn chân thành nói “Tư Ức à, con phải theo anh trai mà học tập, người ta bằng tuổi con mà thành tích thi đứng nhất thành phố đấy, còn đạt được mấy giải thưởng lớn trong các cuộc thi quốc gia, cũng tham gia cả những cuộc thi quốc tế nữa.”“Cả ngày ngồi nghe bố mẹ nói về cậu ấy, lỗ tai con mọc kén luôn rồi đây này.” Cố Tư Ức quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính xe, ngữ điệu có phần bất Giai Tuệ nói “Người ta giỏi giang như thế, sao con lại không muốn học hỏi thế hả?”Cố Trí Viễn cũng nói “một mình con tới thành phố C học, chưa quen với cuộc sống nơi đây, có nhà họ Hạ quan tâm để ý bố mẹ mới yên tâm được.”Nhà họ Cố và nhà họ Hạ hẹn nhau dùng bữa tại một nhà hàng Trung Quốc trên tầng sáu của trung tâm thương hai vợ chồng họ Cố dẫn con gái đi vào, người nhà họ Hạ đã ngồi đây đợi từ Tư Ức nhìn thấy hai vợ chồng tuổi trung niên liền tươi cười, giọng nói ngọt ngào “Con chào cô chú ạ.”Từ nhỏ cô đã được bố mẹ đưa đi tham gia nhiều hoạt động nên tính cách cũng rất cởi mở, không hề luống cuống hay rụt Quảng Vũ nhìn thấy hộp quà trên tay cô bé, nói “Cùng nhau ăn một bữa cơm thôi, còn mang theo quà cáp làm gì.”Cố Trí Viễn cười nói “Lâu rồi không gặp nhau, chỉ là chút lòng thành thôi mà.”Hạ Quảng Vũ vui vẻ tiếp đón “Nào nào, tới đây ngồi cả đi.”“Chớp mắt Tư Ức đã lớn như vậy rồi.” Bành Linh vuốt tóc Cố Tư Ức nói “Lần trước gặp con vẫn còn chưa biết đi cơ, cứ nằm trong lòng mẹ rồi cười với cô…”Cố Tư Ức bật cười, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền nhỏ, “thì ra từ nhỏ con đã thích cười với người đẹp rồi.”Nụ cười trên gương mặt Bành Linh càng đậm thêm “Con bé này cười xinh quá, miệng cũng ngọt nữa.”Bành Linh quay người nhìn cậu con trai đang ngồi trên salon, nói “A Tuyển, lại đây con!”Cậu thiếu niên đang ngồi xem điện thoại, nghe vậy liền ngẩng đầu đứng dậy, cất di động vào túi rồi đi về phía Tư Ức nhìn mà ngơ ấy có vóc dáng cao gầy, mặc sơ mi trắng với quần dài đen, áo mở hai cúc trêncùng, lộ ra phần cổ trắng trẻo và xương quai xanh, nhìn lên tiếp nữa là một gương mặt cực kì đẹp trai, môi hồng răng trắng, cặp mắt đen như được vẽ bằng ngòi bút tranh thủy Tư Ức lớn thế này rồi, ấy vậy mà đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một người con trai đẹp trai như thế, lại còn là người thật việc người có thành tích học đứng thứ nhất, sao lại có một gương mặt đẹp như vậy chứ? không khoa học tí nào!Theo suy nghĩ của Cố Tư Ức, vị thiên tài này chắc hẳn sẽ đeo một cặp kính cận dày khự, phía sau cặp kính là đôi mắt híp tịt do học quá nhiều, mũi cũng sẽ bị tẹt vì bị kính đè lên, nhìn một phát sẽ thấy ngay là dáng vẻ của một mọt sách, giống như mấy đứa học sinh giỏi ở trường cô năm cấp hai ý.“Đây là cô Hứa, còn em gái này là Cố Tư Ức.” Bành Linh giới thiệu với con trai Hạ Chi Chi Tuyển chào hỏi Hứa Giai Tuệ, thái độ nho nhã lễ phép, cử chỉ đúng mực, thểhiện ra là một cậu con trai được dạy dỗ rất tốt.“Con với Cố Tư Ức sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, con sinh vào sáng sớm, emgái thì sinh buổi trưa, có ông thầy nói bát tự của hai đứa cực kì hợp, ở cạnh nhau sẽrất tốt, còn bảo mẹ nhận con dâu nuôi rồi đấy.” Bành Linh Tư Ức “…”Hạ Chi Tuyển nhìn Cố Tư Ức, thấy cặp lông mi dài cùng đôi má lúm đồng tiền nhỏ củacô, sắc hồng không ngừng lan tỏa, làm cho gương mặt nhỏ trắng nõn bị bao phủ bởimột màu Chi Tuyển cảm thấy buồn cười, nói “Con không tin chuyện ấy đâu.”Hàn huyên xong, hai nhà cùng nhau ngồi xuống dùng Tư Ức từ tốn ăn cơm, dù cho món mình thích ăn có được xoay tới trước mặt đi nữathì cô cũng chỉ gắp nhiều nhất là hai lần mà mắt cô lơ đãng liếc qua Hạ Chi Tuyển, trong lòng thầm cảm thán Sao lại có người đẹp trai thế nhỉ, ngay cả điệu bộ lúc ăn cơm cũng đẹp như tranh bữa cơm trôi qua trong bầu không khí hài hòa và những câu chuyện xong, Cố Trí Viễn và Hạ Quảng Vũ bừng bừng khí thế ngồi đánh cờ, Bành Linh nóivới Hạ Chi Tuyển “Con đưa em gái Tư Ức ra ngoài dạo một vòng đi.”Lúc hai đứa rời khỏi, Bành Linh cười nói “Có chị em mình ở đây chúng nó sẽ khôngđược tự nhiên, cho chúng nó tự chơi riêng với nhau mới nhanh chóng thân thiết được.”Trong trung tâm thương mại, Hạ Chi Tuyển hai tay đút túi quần, đi thẳng về phía Tư Ức đuổi theo bước chân cậu, chủ động bắt chuyện “thì ra anh cũng mười sáu tuổi giống em, nhưng anh cao thật đấy, được mét tám chưa?”Hạ Chi Tuyển chỉ thờ ơ vuốt Tư Ức đảo mắt một lượt, nhìn thấy có hàng trà sữa, lại hỏi “Đằng kia có quán trà sữa kìa, anh muốn uống không? Muốn uống thì để em đi mua cho.”Hạ Chi Tuyển đáp “không uống.”Cố Tư Ức lại phát hiện một điều, rằng anh trai nhỏ này không hề biểu lộ ra một cảm xúc dư thừa nào, rất điềm đạm lại lạnh lùng, làm cho đối phương cảm thấy khôngthoải mái chút trai đúng là thích thật, có thể dùng gương mặt để bù đắp cho sự thân thiện, nghĩ thế nào cũng thấy có động trong túi quần Hạ Chi Tuyển kêu lên, cậu nghe đầu bên kia nói mấy câu, mắt liếc nhìn Cố Tư Ức, nói “không rảnh.”Chờ cậu cúp máy, Cố Tư Ức rất hiểu chuyện nói “anh có hẹn thì cứ đi đi, em mộtmình đi dạo trong đây cũng được.”Hạ Chi Tuyển nói “Muốn đi quán net không?”Cố Tư Ức hai mắt sáng rực, gật đầu đáp “Có ạ.”cô không thích đi quanh quẩn ở cái nơi chán ngắt này cho lắm, ngồi quán net vẫn thích người đi đến một quán net ở gần đó, ngồi ở vị trí cạnh Tư Ức liếc nhìn màn hình máy tính của Hạ Chi Tuyển, nói “anh mà cũng chơi LOL* à?”* LOL Liên minh huyền thoạiHạ Chi Tuyển nhìn nét mặt ngạc nhiên của cô, hỏi ngược lại “Chẳng lẽ anh khôngđược chơi à?”Cố Tư Ức cười trừ đáp “Em tưởng là những người học giỏi thì sẽ không chơi game, vậy cùng nhau chơi nha.”Mấy người bạn thân của Hạ Chi Tuyển đã đăng nhập chờ từ trước, cậu kết bạn với nick của Cố Tư Ức rồi bắt đầu Tư Ức chiếm trước vị trí ADC xạ thủ, mấy cậu bạn kia thấy vậy thì gào lên “Kia là ai đấy? Chiếm ngay vị trí đó, liệu có đánh được không hả?!!”Hạ Chi Tuyển Có ở vị trí nào thì cũng chẳng làm ăn gì được khi vào trận, thao tác của Cố Tư Ức mạnh mẽ như hổ, áp chế đối thủ, khống chế quân địch, dẫn đầu toàn đội.“…” Hạ Chi Tuyển quay đầu nhìn cô bé đang ngồi bên cạnh ngón tay của cô bé rất linh hoạt, tốc độ tay cực nhanh, hai mắt sáng ngời, nét mặt hưng phấn, chóp mũi xinh xắn rịn ra chút mồ hôi, đánh hăng tới nỗi miệng cũng nóikhông dứt lời “A đau đau đau đau, trượt rồi trượt rồi, đánh không lại thì rút lui đinhé…Còn lâu tao mới chết nhé…Có nhiêu đó thôi mà cũng dám tới đây trình diện à, tao đánh cho chết nè!...”Cố Tư Ức rất ít khi chơi ở quán net, bình thường toàn chơi ở nhà, lại quen nói chuyện với bạn bè trên game rồi nên lâu dần bị thành cái tật thích lải này cô hoàn toàn vùi đầu nhập tâm vào game, hồn nhiên không nhận ra là những người xung quanh đều đang nhìn mình, em gái đáng yêu xinh đẹp, giọng lại ngọt, chân cũng dài, thật sự làm cho người ta phải chú trận, Cố Tư Ức thành công nhận được danh hiệu MVP * toàn đội.* MVP Most Valuable Player Chỉ người chơi có thành tích tốt nhất trận và để lại những ảnh hưởng lớn đến kết quả trận Chi Tuyển gõ lên mặt bàn chỗ cô ngồi, Cố Tư Ức quay sang nhìn, mỉm cười lộ ra hai má lúm đồng tiền, gương mặt mang theo một chút thỏa định là cô đã thể hiện một cách xuất sắc làm học bá kinh ngạc rồi, mặc dù cô họckhông giỏi, nhưng các kĩ năng khác đều phát triển một cách toàn diện đó biết không!“Phiền em đừng làm ồn nữa.” Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt -Lời editor Vì hai gia đình Cố Hạ thân thiết, hai bố mẹ hai bên cũng tự xưng Hạ Chi Tuyển là anh trai, Cố Tư Ức là em gái, mà hai đứa không phủ nhận việc này, nên mìnhsẽ để xưng hô là anh – em nha, mặc dù hai bạn ý bằng tuổi nhau. Edit Ngân Nhi​Trịnh Bồi Bồi sửng sốt, trả lời “Cảm giác rất là không thoải mái chứ còn thế nào được nữa.”“Vậy à…”“Cậu hết chuyện để làm nên chạy tới đâm cho mình một nhát đấy à! Show ân ái đúng không? Quá đáng lắm luôn ấy!”Cố Tư Ức lại nói vài ba câu với cô bạn rồi cúp máy, không nói rõ cụ thể mọi chuyện cho cô ấy Bồi Bồi đã chịu đủ khổ sở khi yêu xa rồi, Cố Tư Ức sợ tâm trạng bất ổn của cô ấy sẽ làm ảnh hưởng đến quyết định của suy nghĩ một chút, sau đó lựa thời gian gọi điện nói chuyện với bố những thời khắc quan trọng, bố mẹ vẫn luôn là người mà cô tin tưởng và lệ thuộc gọi điện nói qua về chuyện này, bên kia Cố Trí Viễn mở loa ngoài nên cả ông và vợ đều nghe được.“Thầy giáo bảo con đi khuyên anh ấy, nhưng trong lòng con đang rất mâu thuẫn…Con không muốn anh ấy đi nước ngoài…” Cố Tư Ức càng nói càng tủi thân, “Bọn con đang ở bên nhau rất vui vẻ mà, sao phải tách ra chứ…Bạn thân con là Bồi Bồi không được ở gần bạn trai, ngày nào cũng phải lo nghĩ…”Cố Trí Viễn hỏi “Nếu con đã không muốn thì sao phải cảm thấy mâu thuẫn, còn đi hỏi ý kiến bố mẹ làm gì?”“Vì con cảm thấy đây là một chuyện tốt với anh ấy, anh ấy sẽ được đào tạo sâu hơn ở một ngôi trường tốt, quen biết những người giỏi giang hơn, kể cả có là thiên tài thì anh ấy vẫn cần được mài dũa. Con hi vọng anh ấy sẽ được trải nghiệm những điều mới mẻ, có cảm giác thành tựu.”“Vậy là con ủng hộ việc để nó đi nước ngoài học, chỉ là về mặt cảm xúc thì vẫn chưa thể chấp nhận được đúng không?”“…” Cố Tư Ức im lặng vài giây rồi đáp, “Vâng ạ.”“Tư Ức à, bố thật sự rất mừng cho con.”“…Dạ? Vì sao ạ?” cô đang khó chịu thế này mà bố còn vui mừng cái gì chứ?“Vì con đang yêu một người từ tận đáy lòng.”“…”“Là yêu, không phải thích. Cho nên con không muốn cố chấp giữ chặt nó bên mình để tận hưởng giờ phút vui vẻ hiện tại, mà con biết nghĩ cho tương lai của nó, con hi vọng nó được sống tốt, mặc dù có thể con sẽ phải đánh đổi rất nhiều.”“…” Cố Tư Ức yên lặng ngồi nghe bố mẹ nói Trí Viễn nói tiếp “Hồi xưa lúc bố từ chức để tự lập nghiệp chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng mẹ con vẫn luôn ở bên ủng hộ bố. Nếu mẹ con mà phản đối, có thể bố vẫn sẽ tiếp tục làm công ăn lương, kiếm tiền đủ cho cả nhà sống qua ngày. Thế nhưng mẹ con biết bố có nhiều hoài bão lớn lao, cũng hiểu bố đi làm phải chịu áp lực rất nhiều, vì muốn bố không còn gánh nặng tâm lý, sau khi sinh con mẹ con đã đi tìm việc làm, giữ ổn định kinh tế cho gia đình. Thời gian đầu lập nghiệp, bố vào Nam ra Bắc, hai bố mẹ chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng đến bây giờ không phải đã đâu vào đấy rồi sao?”Hứa Giai Tuệ nói “Cuộc đời còn dài lắm, tốt nhất không nên lựa chọn yên ổn khi còn trẻ, rèn luyện bản thân, nhìn ra thế giới rộng lớn, chắc chắn là không uổng phí đâu. Mẹ rất thích Hạ Chi Tuyển, nhưng tương lai của nó như thế nào, một phần cũng được quyết định bởi người bạn đồng hành của nó, chính là con đấy.”Cố Tư Ức thở dài một cái, nói “Vâng, con hiểu rồi ạ.”nói chuyện với bố mẹ xong, cô đã suy nghĩ thấu đáo hơn, những chướng ngại trong lòng cũng không còn nhiên, lúc gặp Hạ Chi Tuyển, anh đều ra vẻ như không có chuyện gì, Cố Tư Ức nhận ra được là anh không có ý định đi nước ngoài tuần, Cố Tư Ức chủ động đặt phòng khách sạn nghỉ xong, cô gửi ảnh cho anh Tư Ức “[Xấu hổ] [Xấu hổ]”Hạ Chi Tuyển “[Đáng yêu]”Cố Tư Ức “Ha ha ha ha ha…”Lần đầu tiên cô thấy anh gửi icon mặt này, lạ ghê!Đại thần tự nhiên lại đáng yêu thế, cảm giác nguy hiểm lắm người lên đường vào chiều thứ sáu, buổi tối thì tới khách tối xong, cả hai lại đi dạo trong khuôn viên tươi đẹp yên tĩnh của khu Tư Ức có ý định cùng anh chơi thỏa thích một lần, trong lòng đề ra mục tiêu, đó là nhất định không được đầu hàng người quấn lấy nhau không rời, làm đến nửa đêm rồi mà Hạ Chi Tuyển vẫn bừng bừng khí Tư Ức thật sự không kiên trì nổi nữa, âm thầm tự vả mặt mình vài cái, rất không có tiền đồ mà mở miệng xin sau, cô tỉnh dậy, thấy Hạ Chi Tuyển đã ra ngoài tập thể dục, cô không biết anh đi lúc nào, trong phòng còn có một mẩu giấy anh viết để thử cử động một chút, chân mềm oặt tí thì ngã…Hạ Chi Tuyển biết cô ngủ chưa đủ giấc nên không quấy rầy cô, còn chuẩn bị xong bữa sáng cho phần sandwich và một cốc sữa tươi, tuy rằng lúc cô ăn thì đã sắp đến trưa khi đến phòng tập gym của khách sạn tập xong, Hạ Chi Tuyển tinh thần sảng khoái quay trở về phòng, thấy Cố Tư Ức đang khoanh chân ngồi dựa vào cái ghế ngoài ban công, dáng vẻ lười nhác ăn sáng, nhìn có vẻ như chưa tỉnh ngủ hẳn, nhưng rất quyến đi ra ban công, xoa đầu cô, ngồi xuống trước mặt cô, mỉm Tư Ức nhìn lại anh “anh cười gì?”Hạ Chi Tuyển hỏi ngược lại cô “anh có cười à?”Cố Tư Ức “Có cần em lấy gương ra cho anh soi không?”Hạ Chi Tuyển khẽ cười thành tiếng, ngồi xuống bên cạnh cô, nhấc cô lên ngồi trên đùi mình, véo nhẹ hông cô “Ai bảo em làm cho người ta yêu thích như thế chứ?”Cố Tư Ức đưa tay vuốt tóc, tỏ vẻ chán ghét “…Càng ngày càng không giữ được hình tượng đại thần rồi, lời ngon tiếng ngọt nói dễ dàng quá đi.”Hạ Chi Tuyển chăm chú nhìn gương mặt tươi cười với hai cái má lúm đồng tiền của cô…Dưới ánh mắt của anh, cô rất hiểu chuyện ôm chầm lấy anh, cười tủm tỉm nói “Nhưng em rất thích nghe! Cực kỳ thích!”Hạ Chi Tuyển cúi đầu chặn miệng cô lại, trong miệng lập tức tràn ngập mùi sữa Tư Ức cảm thấy bầu không khí lúc này rất tốt, có thể nói vào chuyện chính được rời khỏi lồng ngực anh, nói “Em có chuyện muốn nói với anh…”“Có phải gặp chuyện gì phiền phức không?” anh hỏi.“…không phải, em muốn bàn với anh một việc, chính là việc anh đi nước ngoài ấy.”“anh đi nước ngoài?” Hạ Chi Tuyển nhìn cô, “Ai nói là anh sẽ đi nước ngoài?”“Giáo sư của anh tìm em nói chuyện…Với cả, trước đây em đã luôn nghĩ là, dựa vào thành tích học tập và khả năng trời phú của anh, thì chắc chắn anh sẽ có cơ hội được ra nước ngoài đào tạo sâu hơn.”Hạ Chi Tuyển cười nhạt “Chuyện này thì không chắc.”“Nhưng mà, nếu như không có em, nhất định anh sẽ đi du học mà, đúng không?” Cố Tư Ức nhìn Chi Tuyển sững người, suy nghĩ đến khả năng này, gật đầu đáp “Đúng vậy.”anh nói tiếp “Nhưng thực tế là anh đã có em rồi, em đặt ra giả thiết này cũng không có ý nghĩa gì nữa.”“Ít nhất cũng chứng minh được là, em chính là người gây cản trở cho anh.” Giọng cô có phần buồn Chi Tuyển cau mày “Ai nói với em mấy lời này?”“Cái này còn cần người ta nói sao? rõ ràng thế còn gì nữa.”anh giận tái mặt mắng “nói linh tinh!”Cố Tư Ức hít sâu một hơi, nhỏ nhẹ nói “Em thật sự mong rằng anh sẽ ra nước ngoài học chuyên sâu…”“Tại sao?” anh nhìn thẳng vào cô, “Như bây giờ thì có gì không tốt?”“Cuộc đời còn dài mà, em muốn nhân lúc tuổi còn trẻ, anh sẽ đi đến nhiều nơi, học được nhiều thứ hơn.” cô nhìn anh không tránh né, “Em muốn mình sẽ là người khiến anh trở nên ưu tú hơn nữa, chứ không phải lấy danh nghĩa bạn gái mà ràng buộc anh.”Cố Tư Ức yên lặng trầm ngâm một lát rồi nói tiếp “Em không sao đâu, thật đấy. anh đừng lo cho em, em thề là sẽ ngoan ngoãn ở đây chờ anh về.”Đợi cô nói ra hết những lời trong lòng mình, Hạ Chi Tuyển mới nói “anh hiểu ý của em rồi, bây giờ em có thể lắng nghe suy nghĩ của anh không?”“anh nói đi.”“Em không sao nhưng anh thì có.” anh nhìn cô, giọng trầm xuống, “anh thật sự không muốn đi, em đừng ép anh có được không?”“…”“Trước kia anh đã nghe em một lần rồi, bây giờ đến lượt em nghe anh nhé?”“Nhưng mà…”“không nhưng nhị gì hết, anh hiểu rõ bản thân mình hơn em, anh tự có quyết định của riêng mình.”“…”Hạ Chi Tuyển đứng lên, hai tay đút túi quần, đi ra lan can ngắm cảnh nơi xa, không nói gì nói chuyện vừa rồi, bầu không khí rất căng thẳng, anh nghiêm mặt, bóng lưng cao lớn tựa như một núi băng lạnh Tư Ức cảm thấy không thở lúc sau, cô nhẹ nhàng bước đến phía sau, chậm rãi đưa tay ôm lấy hông cô dụi vào lưng anh, giọng mềm nhũn “anh đừng giận nữa mà…”“anh không giận.”“Có…không giận mới là lạ đấy…”“…”“Đáng sợ quá đi, dọa chết bảo bảo rồi.”“…”cô xoay người ra trước, nhìn vào mắt anh, nịnh “Em hôn anh một cái, anh không được giận nữa nha, được không?”Hạ Chi Tuyển không tỏ thái độ gì, Cố Tư Ức kiễng chân lên, hôn lên mặt anh một cười tươi nói “Được rồi, chuyện kia coi như cho qua nhé, không cho anh giận nữa!”“…” Nụ cười của cô đúng là đã làm cho cơn tức của anh tan biến đi vuốt ve người cô “Cứ thế là xong à?”“…Vậy anh còn muốn thế nào nữa?”“Ít nhất cũng phải bồi thường bằng thịt mới được.” anh bế bổng cô lên, đi thẳng vào Tư Ức sợ hãi đạp mạnh hai chân “không muốn không muốn…Em vẫn còn chưa hồi phục lại mà…”Hạ Chi Tuyển hậm hực “anh thấy em tinh thần thoải mái quá nên mới có thời gian suy nghĩ lung tung thì có.”“không có mà…thật đấy…thật mà…Em không thể đâu…Ưm…”Tuy nhiên dù cô có thề thốt thế nào đi nữa cũng vô dụng, ngay khi biết cô đang suy nghĩ đến việc khuyên anh đi du học, anh đã muốn cho cô một trận nhìn cô đang lắc lư dưới thân mình, cảm nhận độ sâu khi kết hợp với nhau, hết lần này tới lần khác, cuối cùng cảm xúc khủng hoảng và bất an trong lòng mới từ từ được tháo chỉ có phụ nữ cần cảm giác an toàn, mà đàn ông cũng vậy. Nhất là anh, cực kỳ cần.…Sau khi nói chuyện không đi tới kết quả gì, Cố Tư Ức không nhắc lại chuyện này nhất nếu muốn nói thì cũng phải chờ cơ hội tốt và suy nghĩ kỹ càng đã, bây giờ cái quan trọng là phải hòa hoãn nhiên trong lòng cô rất rối bời, việc này tựa như một tảng đá đang đè nặng, muốn đẩy nó ra cũng không được, mỗi ngày càng đè ép cô nhiều tới ngày thi cuối kỳ, cô cũng bị phân tâm luôn, không thể tập trung vào việc học, công việc trong hội sinh viên thì nhiều, thời gian cô có thể tĩnh tâm vào học thật sự rất nhiên mỗi khi Hạ Chi Tuyển hỏi thăm, cô đều tỏ ra vô cùng tự tin, nói là không vấn đề thi cuối kỳ đã Tư Ức cứ thế ngây ngốc trải qua một tuần xong chẳng có một tí lòng tin nào hết, chỉ đành yên lặng cầu nguyện ông Trời che chở hè Hạ Chi Tuyển có một hạng mục nghiên cứu nên phải ở lại trường thêm một thời gian ngắn, Cố Tư Ức cũng ở lại với anh đặt một phòng khách sạn để tiện cho hai người xong không lâu thì điểm số từ từ được công tối, Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức đi ăn xong quay về khách sạn, anh hỏi cô “Em thi tốt không?”“không biết nữa…”“Chưa xem điểm à?”“Em chưa xem…” cô không thể nói là cô đang trốn như đà điểu, không muốn xem điểm tí phòng, Hạ Chi Tuyển mở máy tính ra, vào hệ thống của trường, đăng nhập bằng tên Cố Tư Tư Ức hết cách, đành phải đối mặt thôi, a di đà phật, biết đâu lại may mắn qua môn hết như kỳ trước thì sao?Thế nhưng…Thực tế lại vô cùng tàn khốc!cô trượt hai môn, các môn còn lại thì vừa đủ này còn thảm hơn cả trong tưởng tượng của cô nữa, cô còn tưởng nát lắm cũng chỉ trượt một môn thôi chứ…Tâm trạng cô sụp đổ trong nháy mắt “Trời ơi, sao lại tệ thế này!!!”Hạ Chi Tuyển “…” anh cũng thấy hơi bất ngờ.“Kém cỏi thế này thì về sau làm sao tìm được công việc tốt đây…không tìm được công việc tốt thì sẽ không kiếm được tiền nuôi bản thân…” Cố Tư Ức đau khổ nói, chỉ thiếu mỗi là không khóc òa lên Chi Tuyển bị bộ dạng như trời sập này của cô chọc cười, anh vuốt ve vành tai trắng nõn của cô, cười nói “Có anh nuôi em mà.”Cố Tư Ức vốn chỉ muốn gào lên mấy câu để thể hiện tâm trạng đau khổ của mình thôi, tự nhiên Hạ Chi Tuyển lại nói câu kia, làm cô sững sờ không kịp chuẩn bị tâm lý gì tim thiếu nữ bỗng tràn ngập trong hạnh phúc…Cố Tư Ức đáng thương quay sang nhìn anh, đầu dúi vào ngực anh, nói “Hu hu hu, lão đại à, em nhờ cả vào anh đó…”“Nhưng mà, nếu bốn năm đại học môn nào em cũng chỉ đủ điểm trung bình để qua thì sẽ không tích đủ học phần, không được nhận bằng tốt nghiệp đâu.”Cố Tư Ức ngạc nhiên “Thảm như vậy sao?”“Cho nên là, từ bây giờ cứ đến kỳ thi anh sẽ giám sát việc học của em, để em thi được điểm cao một chút.”Cố Tư Ức uốn éo trong lòng anh “Em có khác gì con anh không, bám từ hồi trung học đến đại học luôn…”Hạ Chi Tuyển cười “Bám cả đời cũng được.”Hạ Chi Tuyển ban ngày bận rộn trong phòng thí nghiệm, buổi tối thì kiểm tra việc học của Cố Tư Ức, xong việc thì thân mật một chút…anh cảm thấy cuộc sống như thế này còn tốt đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh, anh còn không mong hạng mục nghiên cứu của mình kết thúc. Bởi vì bình thường chỉ ngày nghỉ cuối tuần thì cô mới có thể ở bên ngoài với anh buổi tối, Cố Tư Ức đợi Hạ Chi Tuyển từ phòng thí nghiệm đi ra, kéo tay anh nói “Em mới phát hiện ra một chỗ hay lắm, anh đi theo em nhé.”cô dẫn anh tới một con đường rất yên tĩnh phía sau trường vào một hướng khác, đèn đường cũng không còn, lối đi phía trước hoàn toàn chìm trong một màu Tư Ức nắm tay anh “đi qua con đường này sẽ có điều bất ngờ đấy.”Hạ Chi Tuyển sợ tối, anh kháng cự theo bản năng “Thôi, anh không muốn đi.”“đi đi mà, coi như chiều em đi. không lẽ anh yên tâm để cho em đi một mình buổi đêm sao?”Cố Tư Ức nắm chặt tay anh, hai người chậm rãi tiến về phía trăng đã bị bóng cây và các tòa nhà cao tầng che khuất, con đường này không có một tia sáng nào, giơ tay không nhìn thấy năm đường tối mịt không thấy điểm cuối, tựa như vô tận vậy…Hồi trước cô cùng anh leo cầu thang để lên sân thượng tòa nhà học, lúc ấy còn có ánh sao và đèn flash ở điện lúc này thì hoàn toàn không có ánh sáng, con đường vừa dài vừa xa tối chính là khởi nguồn của những cơn ác mộng…anh từng bị che kín mắt, bị nhốt trong phòng tối, bị người ta đánh đập…anh không biết liệu mình có chết hay không, mà anh thật sự đã từng muốn chết đi, nhưng không, thứ chờ đợi anh chỉ là những trận đòn không ngừng nghỉ…Nhưng ngay đến cả người hành hạ anh là ai anh cũng không biết…Mắt chỉ nhìn thấy một màu đen…Sau khi anh được cứu, đã được đưa đi điều trị tâm lý, nhưng nỗi sợ bóng tối thì vẫn cũ bắt đầu bị khơi lại, khiến anh không thể không nghĩ tới, bắt đầu toát mồ hôi lạnh…Cố Tư Ức nhận ra anh đang bất an, cô dính sát vào anh, ôm eo anh, Hạ Chi Tuyển cũng nắm chặt lấy cánh tay nói “Em ở đây.”anh đáp “Ừ.”Hai người cứ thế bước đi trong bóng biết cô vẫn đang đi bên cạnh, nên nỗi sợ cũng được đè xuống, tâm trạng dần trở nên ổn định dần, bàn tay đang bám lấy cánh tay cô cũng thả lỏng đôi chút, Cố Tư Ức thấy vậy thì rất nói “Em đang cười đấy à?”cô đáp “Vâng.”“Vì sao?”“Vì anh đang nói chuyện với em!”“Vậy thì có gì mà buồn cười?”Cố Tư Ức chỉ tiếp tục cười mà không anh bình tĩnh lại, cũng là khi đã đi tới cuối con sáng phía trước thoắt ẩn thoắt hiện, xa hơn nữa là ánh đèn rực rỡ sắc Tư Ức đã nhờ người ta treo đầy hoa đăng lên trăng chiếu xuống, bốn phía tràn ngập ánh đèn, khung cảnh này còn lãng mạn hơn cô tưởng rất Tư Ức ôm Hạ Chi Tuyển, kiễng chân hôn lên môi giữ đầu cô, trao cho cô một nụ hôn sâu nóng xong, Cố Tư Ức nói “không khó lắm phải không?”“Ừm.” anh đáp.“đi nước ngoài cũng như vậy thôi.” Cố Tư Ức mỉm cười nhìn anh, “Cho dù bọn mình phải tạm thời chia xa, nhưng em vẫn luôn ở bên anh mà. Kể cả bọn mình không thể gặp nhau, thì em vẫn luôn ở đây, giống như trong con đường tối tăm bọn mình vừa đi qua ấy.”Hạ Chi Tuyển “…”Ánh mắt Cố Tư Ức sáng rực như ánh sao, rạng rỡ nhìn anh cười “Em muốn được đồng hành cùng anh trên mọi con đường, dù là con đường tình yêu hay con đường theo đuổi ước mơ. không cần biết con đường đó trải đầy nắng vàng hay toàn là bùn đất, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh, không đi đâu hết.”Hạ Chi Tuyển nhìn cô một lúc lâu, bất đắc dĩ cúi đầu nói “Em đó…”“Gì, anh không tin em à?”“không phải.”“Bây giờ là thời đại Internet rồi, ngày nào bọn mình cũng có thể liên lạc với nhau mà. Thế này đi, bọn mình hẹn nhau mỗi tháng gặp mặt một lần nhé, tháng này anh đến gặp em, tháng sau em đến gặp anh, có được không? Nếu đến hẹn mà em không tới thì cho anh trở về phạt em thế nào cũng được!” cô vui vẻ nhìn trạng Hạ Chi Tuyển rất phức tạp, anh không biết mình bị làm sao nữa, trước giờ rõ ràng là ý thức chủ quan của anh rất mạnh, là người rất có lý trí, không bao giờ bị người khác làm lung lay. Vậy mà, Cố Tư Ức lại hết lần này tới lần khác…anh ôm cô vào lòng, một lúc lâu sau mới thấp giọng nói “Có phải em có bàn tay của Phật Tổ Như Lai, có thể khống chế được anh đúng không?”“…Gì cơ?”“không thì sao anh cứ luôn nghe lời em như vậy chứ?”“…” Cố Tư Ức ngẩn ngơ mấy giây, sau khi hiểu ra ý của anh, cô mới vui sướng ngẩng đầu, hai mắt sáng rực nhìn anh, “Vậy là anh đồng ý rồi sao?”Hạ Chi Tuyển nhìn cô, dáng vẻ vừa bất đắc dĩ lại vừa yêu chiều “Nghe lời vợ là một thói quen tốt.” Dừng một chút, anh nói tiếp, “Chúc mừng em đã nuôi dạy anh thành công nhé.”- -Cảm giác sắp hết phim rõ ràng lắm rồi các cô ạ

truyện năm tháng ngọt ngào của anh và em