truyện năm xuân thứ 28
Theo đó, quy mô GDP Việt Nam năm 2022 theo dự báo của IMF đứng thứ 6 trong khu vực ASEAN. Trong số các quốc gia thuộc nhóm ASEAN thì có 6 quốc gia nằm trong top 50 các quốc gia có quy mô GDP năm 2022 lớn nhất thế giới theo dự báo của IMF. 6 quốc gia đó là Indonesia, Thái Lan, Malaysia
Nhà Kinh Tế Học Adam Smith (1723-1790) Và Tác Phẩm "Tài Sản Của Các Quốc Gia". Monday, October 10, 2022. Phạm Văn Tuấn ( Đặc San Lâm Viên ) Trong công việc tìm hiểu bản chất con người, bản chất của thiên nhiên và Thượng Đế, cá Đọc thêm.
Phim thứ Năm - thứ Sáu. Phát sóng lúc 20:45 đến 21:30 các ngày thứ Năm và thứ Sáu trên kênh VTV1. Bắt đầu từ tháng 6 năm 2016, khung giờ "thứ Tư - thứ Sáu" được đổi thành "thứ Năm - thứ Sáu". Riêng Gia phả của đất phát sóng từ thứ Tư đến thứ Sáu do khung giờ cũ.
Vaytiennhanh Home Credit. Cám ơn Cáo đã tặng cái bìa màu xanh xinh xinh nàyyyyy Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám Tên xuất bản Mùa xuân thứ 18 Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, HE Editor LuChan, Qin Zồ Đặc biệt cám ơn Bống Thiên Thần Văn án Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không. Anh cười nhạt “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?” Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?” Lúc này, giọng anh càng khó chịu “Sao cô nói nhảm nhiều thế?” Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần. Khắp người dính đầy máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.” Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa. *** Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi đất. Có người hỏi Vu Hảo là ai? Lục Hoài Chinh Là tổ tông của tôi. Em là giấc mộng anh đợi chờ Là cơn gió muốn ôm choàng Là yêu thích giấu trong lòng đã nhiều năm *** KHÚC ĐẦU CHẬM NHIỆT, CẨN THẬN LỌT HỐ, KHÔNG THÍCH CHỚ VÀO *** >>> EBOOK <<< Đọc tại Wattpad Mục lục Quyển 1 Chương 1 Sinh 1 Chương 2 Sinh 2 Chương 3 Sinh 3 Chương 4 Sinh 4 Chương 5 Sinh 5 Chương 6 Sinh 6 Chương 7 Sinh 7 Chương 8 Sinh 8 Chương 9 Sinh 9 Chương 10 Sinh 10 Quyển 2 Chương 11 Ly biệt ái tình 1 Chương 12 Ly biệt ái tình 2 Chương 13 Ly biệt ái tình 3 Chương 14 Ly biệt ái tình 4 Chương 15 Ly biệt ái tình 5 Chương 16 Ly biệt ái tình 6 Chương 17 Ly biệt ái tình 7 Chương 18 Ly biệt ái tình 8 Chương 19 Ly biệt ái tình 9 Chương 20 Ly biệt ái tình 10 Quyển 3 Chương 21 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 1 Chương 22 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 2 Chương 23 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 3 Chương 24 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 4 Chương 25 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 5 Chương 26 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 6 Chương 27 Sơn hà bất khuất 1 Chương 28 Sơn hà bất khuất 2 Chương 29 Sơn hà bất khuất 3 Chương 30 Sơn hà bất khuất 4 Chương 31 Sơn hà bất khuất 5 Chương 32 Sơn hà bất khuất 6 Quyển 4 Chương 33 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 1 Chương 34 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 2 Chương 35 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 3 Chương 36 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 4 Chương 37 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 5 Chương 38 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 1 Chương 39 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 2 Chương 40 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 3 Chương 41 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 4 Chương 42 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 5 Quyển 5 Chương 43 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 1 Chương 44 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 2 Chương 45 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 3 Chương 46 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 4 Chương 47 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 5 Chương 48 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 1 Chương 49 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 2 Chương 50 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 3 Chương 51 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 4 Chương 52 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 5 Chương 53 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 6 Quyển 6 Chương 54 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 1 Chương 55 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 2 Chương 56 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 3 Chương 57 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 4 Chương 58 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 5 Chương 59 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 1 Chương 60 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 2 Chương 61 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 3 Chương 62 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 4 Chương 63 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 5 Quyển 7 Chương 64 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 1 Chương 65 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 2 Chương 66 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 3 Chương 67 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 4 Chương 68 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 5 Chương 69 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 6 Chương 70 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 7 Chương 71 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 8 Chương 72 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 9 Chương 73 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 10 Chương 74 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 11 Quyển 8 Chương 75 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 1 Chương 76 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 2 Chương 77 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 3 Chương 78 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 4 Chương 79 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 5 Chương 80 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 6 Chương 81 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 7 Chương 82 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 8 Chương 83 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 9 Chương 84 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 10 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 1 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 2 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 3 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 4 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 5 Ngoại truyện 1 Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 Ngoại truyện nhỏ – KẾT THÚC –
Hoàng hôn mờ mờ, mặt trời khuất bóng ở đằng ngoài trạm canh gác là ngọn đồi xanh biếc, ráng chiều nhạt nhòa vấn vít trên đỉnh đồi, một mảng đỏ thẫm lan rộng nơi chân trời, tia sáng ấm áp ấy trải dài trên vai Lục Hoài Chinh, khiến cô chìm đắm vạn thế giới này luôn có một nhóm người như thế, bọn họ băng qua bao dòng sông chảy xiết, vượt qua bao núi non hiểm trở, canh gác tại những nơi hẻo lánh không ai biết, nhưng không hề vì công danh lợi lộc mà chỉ vì tín ngưỡng trong Hoài Chinh dựa vào tường, hai tay đút trong túi quần, một chân hơi gập ra sau chống lên tường, ngửa đầu cảm thán “Đời người cảm ý chí khí, công danh mấy ai bàn*, đó là tấm lòng khí phách của các đời trước, chúng ta không học được đâu.”*Hai câu thơ cuối trích trong bài Xuất Quan của Ngụy Trưng bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn, Việt Anh, có nghĩa người sống trên đời cần lấy chí khí làm đầu, cần gì phải để ý tới công danh lợi lộc.Vu Hảo cúi đầu cười chợt cảm thấy trong hai mươi tám năm qua, mỗi một bước cô đi đúng là tốn thời gian, nhìn thì có vẻ theo khuôn khổ nề nếp, độc hành trong thiên sơn vạn thủy, nhưng thật ra lại đần độn không tự Lục Hoài Chinh, thoạt nhìn trông như kẻ đểu giả, song lại minh mẫn sáng suốt hơn bất cứ ai.“Nhưng cũng may, còn có mộ anh hùng lưu danh họ.” Vu Hảo Lục Hoài Chinh cúi đầu xuống, mắt vẫn nhìn thẳng, vậy mà hô hấp lại quanh quẩn bên tai cô, nắng chiều nóng bỏng thoái lùi, chỉ nghe thấy anh nói “Đối với anh, chỉ có mỹ nhân mới là mộ anh hùng.”Lại nữa chuyện đứng đắn chẳng vượt quá nổi ba xong, anh thả chân xuống giẫm lên mặt đất, đứng thẳng người, phát lên gáy cô, cười nói “Phải đi rồi.”“Đi đi.”“Đã nhớ lời anh nói chưa?”“Hả?” Vu Hảo cố ý chọc tức anh, “Cái gì cơ?”Anh nhíu mày, “Thì ra những lời anh nói với em vừa nãy chỉ là nước đổ lá khoai?”Cô chớp mắt, cố ý “Là cái câu anh nói sẽ lo lắng vì em ư?”Lục Hoài Chinh sửng sốt, một giây sau thì liếc mắt cười, “Trước câu đó.”“Trước câu đó anh nói là anh phải đi Bắc Kinh’.” Cô thuật lại lời tay anh đút vào túi, nhướn mày, “Trước câu đó nữa.”Lúc này cô mới cười, không trêu nữa, “Em đợi anh về.”Tối nay là buổi biểu diễn cuối cùng của đoàn công văn, vì để ăn mừng đã tiễn được mấy cô gái này đi, lại nghênh đón được hai cô gái mới, Đường Minh Lương liền bảo phòng bếp nấu sủi cảo, thuận tiện để Lục Hoài Chinh phái mấy chiến sĩ qua giúp khi xong buổi tập luyện, nếu không nồi sủi cảo lớn như vậy thì có gói tới mười hai giờ đêm cũng chưa được Đại Lâm nghe vậy, cũng kéo Vu Hảo lên phòng bếp bận rộn nguyên buổi chiều mà Vu Hảo lại chẳng gói được cái sủi cảo nào, còn làm bột mì dính đầy mặt, trên mũi, trên trán, dưới cắm rồi cả gò má… Chỗ này dính chỗ kia dính, Triệu Đại Lâm chọc cô, “Ơ kìa, xem ra em vẽ mặt mèo phí hết thời gian đấy nhỉ, xin hỏi trong khay sủi cảo này cái nào là do em gói?”Vu Hảo xấu hổ vô cùng, cô không gói sủi cảo được, thế là đành đi nhào bột giúp đầu bếp. Tuy nhiên kết quả là cô chẳng nhào nổi số bột mì đủ làm sủi cảo cho cả trăm người ăn, đầu bếp vội vã mời đại tiểu thư ra chỗ nào đó mát mẻ ngồi giờ, Lục Hoài Chinh mặc quân phục đi lúc Vu Hảo bị đầu bếp mời ra, thế là cái mặt mèo cứ vậy đập vào đôi mắt đang ngậm ý tận khi đôi mắt ấy nhìn chằm chằm cô ba giây, cô mới đột ngột kịp nhận ra bản thân mình lúc này dính đầy bột mì, thế là ôm mặt xoay người chạy ngày cô không trang điểm đậm, chỉ dặm một lớp nhạt thêm phần khí sắc, rửa sạch hết bột mì còn dính, gương mặt ấy lại quay về gương mặt của những lúc bình thường, sạch sẽ trắng nõn như đóa hoa vừa hé, như trứng gà bóc vỏ. Rửa mặt xong, cô không vội ra ngoài ngay mà chống tay lên bồn điều chỉnh tâm phải xem lại thái độ của mình mới được, đàn ông đều giỏi thay đổi, ngộ nhỡ sau khi quay về từ Bắc Kinh anh lật lọng thì làm sao, cô không thể nào cứ để anh nắm giữ chị Triệu đã đánh con át chủ bài của cô ra mất phải làm gì để lấy lại mặt mũi lúc Vu Hảo quay trở lại đại sảnh nhà ăn, Lục Hoài Chinh đã cởi mũ ngồi xuống, đang thong thả xắn tay áo quân phục lên, để lộ cánh tay rõ ràng. Rồi anh cầm lấy lớp vỏ sủi cảo trải ra trong lòng bàn tay, mấy người chiến sĩ trong đội anh đứng bên nhìn mà sửng sốt, liên tục lắc đầu xúc động “Đội trưởng Lục đúng là được phòng khách, xuống được phòng bếp.”Ngay cả mấy đầu bếp đội mũ trắng đang chuyên tâm gói sủi cảo cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, rồi bất ngờ nói “Nhìn động tác của đội trưởng Lục, có vẻ ở nhà gói không ít nhỉ? Vợ anh không biết nấu cơm hả?”Mấy chiến sĩ vội đáp hộ “Đội trưởng Lục còn chưa kết hôn thì lấy đâu ra vợ, bạn gái còn chưa có kia kìa.”Lục Hoài Chinh nắn một cái sủi cảo rồi bỏ vào khay, tiếp tục trải vỏ bánh ra, không đếm xỉa gì đến họ, đưa thìa phết ít nhân lên rồi lại gói tiếp, cụp mắt nói “Trước kia ở đại đội thường hay gói sủi cảo, đội trưởng Tôn cũng biết làm, không cần hâm mộ.”Đầu bếp cười “Đàn ông tốt như đội trưởng Lục đây mà vẫn chưa tìm được bạn gái thì đúng là đáng tiếc, tay trái vác súng, tay phải cầm vỏ bánh, hài hòa làm sao.”“Đội trưởng Lục thì cần gì tìm, đội trưởng Tôn còn rêu rao mấy lần kìa, nói muốn giới thiệu bạn gái cho anh ấy ——”Lục Hoài Chinh cười ngắt lời “Thôi đi, đội trưởng Tôn nhà cậu cũng là hộ nghèo’ đấy, giới thiệu cho tôi cái gì hả.”Đấy chỉ là lời nói đùa mà thôi, cánh đàn ông một khi đã thân nhau thì đùa giỡn cũng là chuyện bình Hảo đi tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, người chiến sĩ kia vẫn không im miệng, lại vòng vo đùa giỡn mấy câu, cười càng lúc càng phóng đãng, đến khi sắp bẻ lái đến tận đẩu tận đâu thì lập tức bị Lục Hoài Chinh lườm một phát, nhất thời kịp nhận ra còn có hai cô gái đang ngồi đây, đúng lúc phanh loáng cái, bầu không khí sôi nổi vừa rồi đã Hảo học đầu bếp nặn vỏ sủi cảo, động tác của đầu bếp vừa thành thạo lại vừa nhanh, trải vỏ bánh lên lòng tay, bỏ nhân bánh vào, tay nắn rồi vặn, lúc mở ra thì chiếc sủi cảo đã thành hình, trông không khác gì ảo thuật cả, cô nhìn mà há hốc bếp còn cố ý chọc cô, “Có lợi hại không, kỹ thuật gia truyền đấy, cô học không nổi đâu.”“…”Chọc đến nỗi mặt Vu Hảo thoắt đỏ thoắt trắng, ông ta lại còn rất sung sướng, cười khà khà cầm lấy lớp vỏ kế tiếp, tốc độ gói còn nhanh hơn khi nãy – tuyệt đối là cố ý, sau đó đắc ý bỏ sủi cảo vào Hảo “…”Mấy người ngồi bên bàn phá lên cười, ngay cả Triệu Đại Lâm cũng không khỏi buồn cười.“Cạch.” Trên đất xuất hiện thêm chiếc biết Lục Hoài Chinh lấy ghế từ đâu ra, đặt ngạy cạnh bên mình, không nhìn Vu Hảo mà vẫn cúi đầu gói sủi cảo, nhưng lời lại là nói với cô “Lại đây, anh dạy em.”Đầu bếp cười cười đẩy cô “Đội trưởng Lục đã lên tiếng rồi, còn ngớ ra đấy làm gì?”Vu Hảo đi sang ngồi, động tác của Lục Hoải Chinh rất chậm, thi thoảng sẽ ngẩng đầu lên nhìn đợi cô làm theo, đến khi đã thành hình, anh còn giúp cô sửa lại rồi mới bỏ vào trong Hảo học rất cẩn cùng Lục Hoài Chinh cười nói, “Không cần phải nghiêm túc thế đâu, gói không được cũng không sao, nhìn ổn là được.”Vu Hảo khó hiểu ngẩng đầu lên hỏi, “Vì sao?”“Sau này trong nhà có một người biết gói là đủ rồi.”Nói rồi, anh đặt miếng sủi cảo cuối cùng vào khay, quả nhiên mọi người chung tay góp củi làm rất nhanh, mới đó mà đã hết vỏ bánh rồi, đầu bếp thét lớn rồi đứng lên bưng khay đi vào những lời anh nói mà tim Vu Hảo đập thình thịch, mồ hôi đầm tim như có dây kén xuân cong tít quấn lấy, vừa hồi hộp lại bồn chồn, như rèm lụa đỏ lơ đãng châm đuốc cháy trong ngẩng đầu nhìn anh lần nhiên khuấy động hồ nước xuân tự lúc nào chẳng hay, giờ đây anh đã đội mũ lên bỏ tay áo xuống, cùng các chiến sĩ đi thẳng ra Đại Lâm nhích lại gần, cười hì hì nói bên tai cô “Xem ra chị đã lo lắng dư thừa rồi nhỉ? Nhìn tình cảnh của hai đứa như vậy… Vừa rồi cậu ta nói gì bên tai em đấy?”Vu Hảo đỏ mặt, hơi nóng dâng lên, cô quay đầu trợn mắt với Triệu Đại Lâm “Tại sao chị lại nói chuyện em muốn kết hôn với anh ấy hả?”Cô em này khi dễ nói chuyện thì đúng là dễ nói thật, nhưng một khi đã nói lý là lại rất cố chấp, Triệu Đại Lâm vờ như không nghe thấy, thu dọn đồ đạc rồi mau chóng đứng lên, “Đột nhiên nhớ ra giáo sư Hàn có bảo chị gửi mail cho thầy ấy… Chị đi trước đây.”Tối nay là tối cuối cùng đoàn văn công biểu diễn, ăn sủi cảo xong, các chiến sĩ bèn dời ghế đến quảng trường tụ khi lên biểu diễn, Tùy Tử tới tìm Vu ấy Vu Hảo đang khóa cửa phòng ban, vừa quay đầu thì thấy Tùy Tử đứng dưới gốc cây ngọc lan trơ trụi cách đấy không xa, bên ngoài khoác áo gió màu đen, bên trong là trang phục khiêu vũ màu đen bó sát người, đang vẫy tay với Hảo mặc áo khoác dài màu trắng, hai tay đặt trong túi, mặc áo lụa màu trắng bên trong kèm quần dài màu đen, có làn gió nhẹ thổi bay vạt áo cô lên, Tùy Tử cảm thấy trông Vu Hảo rất hiên ngang oai hùng.“Chị Vu Hảo.”Vu Hảo đứng trước mặt cô ta, “Tìm tôi?”Tùy Tử “Tôi có chuyện muốn nói với chị.”“Nói đi.”“Chị nói món đồ đó không phải do Tiểu Huệ lấy, còn tôi lại chỉ trích cô ấy trước mặt mọi người, sau đó anh Hoài Chinh nói với tôi, khi tôi nghi ngờ một người mà không có đầy đủ chứng cứ thì không thể lên án người đó trước đám đông được, bởi vì có thể mang đến tổn thương khó lường. Sáng nay lúc luyện tập Tiểu Huệ rất không có tinh thần, rồi mọi người hình như cũng vì chuyện này mà không thân với cô ấy nữa. Mà thật ra tôi không biết không phải là do cô ấy lấy thật, chỉ là tôi cảm thấy cô ấy thích xem trộm nhật ký của tôi, nên tôi mới… Bây giờ tôi… Rất áy náy.”Tùy Tử xấu hổ, có thể nhận ra cô ta áy náy Hảo ngẫm nghì rồi nói thẳng “Chuyện này, quả thật cô đã làm sai, áy náy là đúng rồi.”“…”“…”Tùy Tử mở lớn mắt như chuông đồng, vừa to vừa sáng, như rất muốn hỏi, chị có đúng là bác sĩ tâm lý không đấy?Vu Hảo đâu biết an ủi người khác, công việc bình thường của cô thiên về phát hiện phân tích vấn đề giúp những người có chướng ngại tâm lý nhiều hơn, tra hỏi đều đánh thẳng vào tâm lý, tóm lấy con người thật ở nơi u ám nhất sâu trong nội tâm, vô cùng dứt việc an ủi vẫn luôn do Triệu Đại Lâm thực hiện, hơn nữa kiểu con gái như Tùy Tử có quá nhiều tâm tư, Vu Hảo vẫn chưa chuyên nghiệp đến mức Tử lại chưa từ bỏ ý định, hỏi thêm mấy câu.“Chị Vu Hảo, thật sự không có cách gì ư?”Vu Hảo nhìn cô ta, “Cô muốn có cách gì?”“Giảm bớt áy náy, hoặc là để mọi người đừng đối xử như vậy với Tiểu Huệ nữa.”Vu Hảo nói “Tùy Tử, lời nói ra như bát nước đổ đi, đạo lý này anh Hoài Chinh’ không dạy cô hả?”“Được rồi, sau này tôi sẽ chú ý lời ăn tiếng nói hơn.” Tùy Tử cam chịu, “Tôi biết mọi người hay nói này nói nọ sau lưng tôi, chị Vu Hảo, chẳng dám gạt chị làm gì, thực ra lúc đầu tôi còn thấy hơi vui vui, cảm thấy cô ấy chuyên nói xấu tôi sau lưng, rốt cuộc bây giờ cũng đã để cô ấy nếm được mùi vị bị người ta bêu xấu là thế nào rồi. Nhưng rồi tôi lại thấy, nếu thế thì tôi chẳng khác gì cô ấy cả.”“Người với người vốn không khác gì nhau, người với heo mới khác.” Vu Hảo an ủi mà chẳng hề chớp mắt.“…”Tại quảng mai Lục Hoài Chinh phải đi rồi, sau khi tiết mục biểu diễn của đám Tùy Tử kết thúc, có mấy chiến sĩ rất high, tự đề cử bản thân lên bục hát, nói là muốn chúc mừng đội trưởng rời đi, đồng thời chúc mừng họ đã được thoát khỏi ải khổ, không phải bị ác ma Lục Hoài Chinh huấn luyện thêm nữa, muốn đổi qua ôm đội trưởng Khải cũng thích đùa, phối hợp cùng họ trách Lục Hoài Chinh “Cái ôm của đội trưởng Tôn luôn luôn rộng mở với các cậu.”Lục Hoài Chinh ngồi ngồi trên ghế nhựa ngay bên dưới – là loại ghế thường dùng trong lúc tập luyện chiến đấu, hai chân dạng ra, khủy tay chống lên đùi, cánh tay thả lỏng, nở nụ cười lơ đãng hờ hững nhìn mấy chiến sĩ đang ồn ào trên Hảo rụt rè ngồi cạnh anh, cô rất ít khi thấy dáng vẻ này của thể nhận ra tình cảm giữa bọn họ rất tốt, mà cũng đúng thôi, bắt đầu từ cấp ba có ai là anh không tốt đâu? Hình như với anh ai cũng có thể đối tốt được. Ngay cả hướng dẫn Đường bên cạnh cũng không nén nổi nói, “Cũng chỉ có tình cảm các cậu mới tốt vậy thôi, chứ tôi chưa thấy lãnh đạo và chiến sĩ thân thiết như vậy bao giờ Hoài Chinh cười tự giễu “Tôi cũng được xem là tay chân của lãnh đạo đấy chứ.”Hướng dẫn Đường khoát tay, cười một không khí vô cùng sôi nổi, ngay đến tiểu đội trưởng ngày thường ít nói là vậy, mà vào lúc này cũng hoạt bát cướp lấy micro nói với Lục Hoài Chinh “Đội trưởng Lục, anh hát một bài đi.” Nói xong lập tức quay người lại, vung tay vứi chiến sĩ đang chơi nhạc ở sau lưng “Music!”Đoàn chừng mọi người có sắp đặt sẵn rồi nên mọi chuyện mới liền nhau khớp như tiếng nhạc quen thuộc vang lên, Lục Hoài Chinh biết đám tiểu tử này muốn chỉnh anh đây năm chiến sĩ đứng thành hàng, khoác vai nhau hét vào micro, bài hát vốn rất tình cảm dịu dàng lại bị mấy người thô kệch bọn họ hát trật cả nhịp.“Đành quên đi bài thơ năm nào,Hạt tương tư có đáng phải tương trót yêu và trót thương,Nhưng lại ngại người đã về hoa tương tư nở,Nhưng sao tình nhân kia không còn ảo mờ đón gió về nhưng tình không còn…”**Trích đoạn bài hát Tương Tư do Mao A Mẫn trình bày, dịch lời bởi [email protected]Vu Hảo nghe hát mà lồng ngực như tắc nghẽn, nín thở quay đầu nhìn anh, trong tiếng ca hỗn loạn huyên náo, Lục Hoài Chinh cũng thuận thế nhìn sang, ánh trăng bàng bạc phác họa gương mặt anh, trong ánh mắt lại xuất hiện vẻ thiếu tự nhiên mà năm xưa chẳng Khải kéo cổ Lục Hoài Chinh lại gần, giải thích điển tích của lời ca cho bọn cô hiểu, còn người nọ, trong khung cảnh tối mờ, anh rất ngại ngùng xoay mặt có chút…Xấu hổ.
Vào sáng sớm, núi non tĩnh lặng, đỉnh núi xanh ngút ngàn được một lớp sương mỏng phủ lấy, mây nơi chân trời trông lạnh lẽo đến tột qua có mưa xuân nên đường lên trấn toàn là bùn lầy, xe đi trên đường hơi rung Vu Hảo lên xe, Lục Hoài Chinh vẫn còn đứng ven đường tạm biệt chú chó ngồi trong xe, qua khe hở trên kính nhìn ra bên ngoài, người đàn ông khom người không biết nói gì với chú chó mà chú ta kêu oẳng oẳng, hai mắt long lanh lấp lánh nằm trên đất nhìn Hoài Chinh lại cúi người vỗ lên đầu nó chào tạm như tài xế cũng có biết con chó này, quay qua giải thích với Vu Hảo “Chú chó này được đội trưởng Lục cứu hồi năm ngoái khi tới đây tập huấn. Tôi nhớ lúc ấy hai chân của nó đã bị gãy, đội trưởng Lục đưa nó đến tiệm thú cưng ở trấn bên cạnh điều trị hai tháng. Kết quả chân còn chưa lành mà ngày nào nó cũng chạy qua quân khu này.” Tài xế giơ tay chỉ về phía dưới bóng cây tùng cách đó không xa, “Nó thường ngồi ở đó đấy, ngày nào cũng vậy. Kể ra nó cũng chân thành lắm, lúc đội trưởng Lục không có ở đây thì chả thấy nó tới bao giờ. Mà đội trưởng Lục vừa đến, nó còn chạy nhanh hơn người khác. Các chiến sĩ ai cũng cười, bảo đây là bạn gái’ của đội trưởng Lục.”Vu Hảo cũng mỉm Hoài Chinh mở cửa xe cúi người ngồi vào, thấy cô nhoẻn miệng cười thì ngẩn ra, rồi nhanh chóng bình tĩnh đóng cửa xe, dặn tài xế lái đến trấn trên mất bốn mươi qua Vu Hảo nấp trong chăn nghĩ rất nhiều điều, trong bốn mươi phút đó nên nói gì đây. Đến trấn trên là anh phải đi rồi, tính tới tính lui chỉ được ở chung với nhau có mấy chục phút trên buổi tọa đàm bốn mươi phút, cô cảm thấy nó dài thật dài; vậy mà ở cùng anh bốn mươi phút lại cảm thấy ngắn ngủi biết bao, trôi qua cái trong xe có thêm một người, cô lại càng không quen nói chuyện này nọ ở trước mặt người lạ. Mà anh tài xế lại rất nhiệt tình lắm lời, suốt buổi nói chuyện liên tục với Lục Hoài Chinh, nói chuyện trời nam đất bắc, từ hàn huyên chính trị cho đến xây dựng quốc gia. Cô không có thói quen ngắt lời người ta mà cũng không thích chen ngang vào, thế nên là Vu Hảo im lặng suốt hai mươi phút, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã bảy giờ hai mươi tư xế nhìn Vu Hảo qua gương chiếu hậu, hỏi “Bác sĩ Tiểu Vu muốn mua gì vậy?”Mua gì?Cô có mua gì đâu, cô đi tiễn người yêu mà!“Lão Lý, anh ăn sáng chưa?” Lục Hoài Chinh ngồi bên bỗng nói một câu không đầu không Lý *a* lên, nhìn sang, nói “Ăn rồi ăn rồi.”Lục Hoài Chinh gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ – nhìn ngọn núi đang trong độ xanh um xum xuê, rồi giả như lơ đãng nói “Tôi đưa bác sĩ Tiểu Vu đi ăn chút gì đó đây, anh có định lái xe lên trấn vài vòng không?”Lão Lý sảng khoái đồng ý, “Được được, hai người đi ăn đi, tôi đến đầu cầu xem người ta chơi cờ là được rồi. Bác sĩ Tiểu Vu mua đồ xong thì gọi điện thoại cho tôi nhé.”Vu Hảo chợt quay đầu hỏi anh, “Mấy giờ anh lên máy bay?”“Hai giờ chiều.”“Tới đó kịp không?”“Không sao. Qua trước một tiếng là được.”Từ đây đến sân bay mất bốn tiếng, nếu chín giờ bắt đầu khởi hành thì may ra tới kịp, cộng thêm thân phận của Lục Hoài Chinh thì có thể đi làn đường ưu tiên, vậy là sẽ đến kịp trước thời hạn nửa tiếng. Tính toán như vậy, hai người còn có thể ở chung với nhau hơn một giác tìm lại được sức sống đó cứ như việc sắp hết pin đến nơi rồi, nhưng vừa đảo mắt cái lại đầy pin, thật không chân trên có kênh đào cổ nhuốm màu năm tháng lịch sử, nước chảy róc rách, cầu vắt ngang hai bên bờ sông như nối cả mạch bảy giờ bốn mươi phút xe dừng ngay đầu cầu, lão Lý đậu xe ven đường rồi đi tới xem người ta chơi cờ dưới cầu. Trấn không lớn lắm nên lúc nào cũng tụ tập cùng một nhóm người, có người nhận ra lão Lý, trò chuyện với anh ban mai chan hòa xuyên qua tầng mây, lưu lại dải sáng thưa thớt trên phiến đá xanh nơi con đường chật hẹp. Con đường cổ yên ắng uốn lượn trải dài qua những ngôi nhà cổ xưa cũ nát, trên mặt tường loang lổ hai bên có vết xanh đen bám đầy rêu xanh, tựa như có thể nhìn thấy vòng xe của năm gió mát lạnh thổi qua, mang theo mùi của rêu trên trấn dậy khá sớm, chưa tới tám giờ mà hàng quán đã mở đầy hai bên đường chụm đông chụm tây. Trên đường cũng thế, dòng người sóng vai nhau bước đi trên con đường nhỏ hẹp mấy mét. Lục Hoài Chinh đặt tay sau lưng Vu Hảo, xuyên qua dòng người chật chội, dẫn cô đến tiệm ăn sáng gần đấy.“Em cứ tưởng trấn trên không có ai chứ.” Vu Hảo lẩm bẩm.“Hôm nay là hội làng, vốn là định đưa em đến xem.” Lục Hoài Chinh đặt tay lên vai cô, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu xa, nói, “Có điều công việc của anh, nhiều lúc thật sự khiến anh thân bất do kỷ.”Vu Hảo cúi đầu, “Em biết mà.”Hai người lẳng lặng băng qua dòng người, tiếng ồn trong chợ cùng tiếng raa hàng, tranh cãi đùa giỡn nối tiếp nhau vang lên không dứt. Ngay đến tiếng nước cũng vậy, chỉ cần Vu Hảo nín thở là có thể nghe thấy tiếng róc rách quanh quẩn bên tai, gió như dừng lại bên tai cô, tựa lông chin khẽ khàng phe khoảnh khắc Vu Hảo nói ’em biết mà’, bàn tay Lục Hoài Chinh đang ôm vai cô bất giác siết chặt thêm.“Em chỉ muốn anh bình an.” Bỗng Vu Hảo ngẩng đầu nhìn anh Hoài Chinh nhìn không dứt mắt, cúi đầu nhìn thật sâu vào cô, ngỡ như sao băng quét qua, thắp lên ngọn lửa nhỏ trong đôi mắt bất giác nhớ đến cuộc họp ở Nam Kinh một vài năm trước, lúc nghỉ trưa anh và Tôn Khải cùng mấy người lãnh đạo đứng trước cửa khách sạn hút thuốc, chợt có một cô gái bước vào, bóng lưng rất giống cô, lại dắt theo một đứa nhỏ, đứa bé ấy ngọt ngào gọi mẹ làm anh ngẩn chớp mắt ấy anh cứ ngỡ đó là đạo gọi anh mấy tiếng mà cũng không để ý, điếu thuốc kẹp trong tay cháy cả một đoạn dài, nhưng anh vẫn cứ kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của cô gái đó. Hình ảnh khi đó như đóng băng, Tôn Khải nói lúc ấy mấy lãnh đạo đều bị ánh mắt của anh dọa năm như thế rồi, ở đây ai ai cũng biết anh là kiểu người, dù biết một giây sau sẽ chết thì nơi đáy mắt cũng không hề khiếp sợ, ấy vậy mà ánh mắt anh khi ấy lại là nỗi tuyệt vọng cùng khổ sở mà bọn họ chưa từng trông phải anh chưa nghĩ đến, nhiều năm vậy rồi, có lẽ cô đã kết hôn, cũng có thể đã có điều đến lúc nhìn thấy gương mặt ấy, anh vẫn còn đánh giá cao bản thân đàn ông với nhau thường không hay nói nhiều, nhưng lại có thể hiểu thấu mọi muộn phiền. Khi ấy anh còn chưa kể chuyện liên quan đếnVu Hảo với Tôn Khải, nhưng Tôn Khải lại nhìn rõ lòng anh. Sau đó thấy suốt buổi họp mà Lục Hoài Chinh cứ thấp thỏm, Tôn Khải bèn nói “Hay là tôi cho người dẫn cô ấy tới cho cậu nhìn nhé? Nếu thật sự là người cậu vẫn luôn nhớ đến thì cũng hay, có thể để cậu chết tâm đi được rồi, chứ nếu cứ chờ thêm nữa, tôi sợ cậu sẽ lỡ dịp mất.”Họp xong, Tôn Khải thật sự tìm cớ dẫn người ấy Lục Hoài Chinh ngồi ở hàng ghế trước trong hội trường, dựa lưng vào ghế, cúi đầu. Lúc người đó đi vào, anh ngẩng đầu nhìn lướt qua là lập tức xác định không phải, rồi đứng dậy lễ phép giải thích ngọn nguồn, cô gái ấy tỏ ra hiểu chuyện rồi theo Tôn Khải rời đó anh cứ cúi thấp đầu, tay đỡ trán, khuỷu tay chống lên đầu gối, im lặng ngồi trong hội trường cả một đêm, khi ấy lòng hạ quyết tâm rằng đợi thêm một năm mặt tâm lý học, việc này như một kiểu tự an ủi bản thân trong lúc tuyệt vọng, khi bạn ý thức được khả năng phát sinh của một chuyện càng lúc càng thấp, trở nên xa vời, thì sẽ thiết lập một kỳ hạn ngắn ngủi trong lòng kỳ hạn này đã lặp đi lặp lại một cách tuần hoàn ở trong lòng Hoài Chinh dẫn cô đến tiệm ăn sáng, vẫn còn ít người, bà chủ có biết anh, thấy anh từ xa đi tới thì bước đến chào hỏi, “Sao hôm nay rảnh rỗi thế?”Lục Hoài Chinh cười kéo ghế ra cho Vu Hảo, tay đặt sau lưng đỡ cô ngồi xuống, sau đó quay đầu cười với bà chủ “Phải về Bắc Kinh.”Mặt tiền cửa tiệm này không lớn, mặt tường loang lổ nhiều màu, trước cửa chính treo treo tấm bảng buôn bán đơn sơ, trên đó viết đồ ăn cấp bậc loại chủ vừa lau bàn vừa cười gật đầu, nhiệt tình mời chào “Ăn cái gì, hai người ngồi xuống trước đi.”Lục Hoài Chinh để cô ngồi xuống, còn mình thì đưa chân kéo ghế từ bàn bên cạnh qua ngồi cạnh cô chứ không phải đối diện, hỏi cô “Ăn gì?”“Em ăn giống anh.” Vu Hảo rút tờ giấy lau chỗ bàn trước mặt Hoài Chinh cười thuận tay nhận lấy khăn giấy trong tay cô, vừa lau vừa quay đầu gọi hai bát cháo cùng mấy dĩa đồ ăn, còn gọi thêm đồ ăn ngón tay chạm vào nhau mà như bị điện giật, Vu Hảo cảm giác da đầu mình căng Hoài Chinh lau chỗ cô trước rồi mới lau bên chỗ mình, xong xuôi thì ném giấy vào thùng trước, hễ ném đồ – kể cả giấy được anh vo tròn thành cục – là anh giơ tay dùng tư thế tiêu khi ném bóng rổ mà ném, đường cong parabol vạch ra rơi trúng thùng rác, có lúc không vào thì anh lại chạy tới nhặt lên rồi ném thêm lần nữa, ném trúng thì mới chịu bỏ đó Vu Hảo hỏi tại sao anh lại cố chấp như vậy, anh lại nói đấy là cố chấp của đàn mỗi lần chơi bóng xong, anh luôn là người cuối cùng rời sân, phải ném cho được trái bóng 3m, nếu không sống chết cũng không chịu giờ thì không còn làm mấy trò như vậy nữa.“Giờ anh còn chơi bóng không?” Vu Hảo nghiêng đầu chủ mang thức ăn Hoài Chinh rút đũa ra đưa cho cô rồi ngẩng đầu nhìn sang, “Không chơi nữa.”Đến cả mấy cuộc thi do đội tổ chức anh cũng không tham học cấp ba anh chỉ làm hai việc, một là chơi bóng, hai là theo đuổi khi cô đi, đến cả bóng rổ anh cũng không thèm Hảo gật chủ quét mắt nhìn hai người, cười híp mắt hỏi Lục Hoài Chinh “Đội trưởng Lục, bạn gái cậu đấy hả?”Lục Hoài Chinh chỉ vừa cúi đầu ăn thìa cháo, nghe thấy lời này thì dừng lại rồi liếc nhìn Vu Hảo, không biết trả lời ra sao. Câu hỏi bất chợt của bà chủ khiến anh đang gắp thức ăn cho Vu Hảo bỗng khựng nay hai người vẫn chưa nghiêm túc xác nhận chuyện này, còn chưa hỏi ý Vu Hảo mà đáp phải thì không hay lắm, nhưng nếu nói không phải, vậy anh gắp đồ ăn cho người ta là có ý gì?Vu Hảo thấy anh do dự rồi rụt cả đũa về, chợt lòng nặng nề hẳn đi, nơi ngực như có luồng khí nóng lấp đầy, từ từ tràn thẳng lên não. Sau gáy mơ hồ căng ra, trống không như không có chỗ khung cửa nắng mai tràn vào chiếu hắt lên cổ cô, người cô nóng lên một cách khó hiểu. Có lẽ vì bị Phùng Ngạn Chi giục cưới riết quen rồi, chứ không vì sao khi thấy anh thì lại gấp gáp nôn nóng đến thế? Biết rõ hôm nay anh phải đi, thế là lại muốn tiễn anh một đoạn, chỉ vì để được ở bên nhau thêm vài phút.“Vẫn chưa phải.”“Không phải.”Cả hai cơ hồ đồng thanh mở cảm thấy trước khi anh về từ Bắc Kinh để nói rõ chuyện thì mình không cần nói gì thêm với anh nữa, chứ không cô sợ mình bị tức chủ bật TV lúc tin tức buổi sớm đang đưa tin về cuộc đảo chính ở Thổ Nhĩ Kỳ.“Tình hình bên Thổ Nhĩ Kỳ rất hỗn loạn, đã có nhiều vụ khủng bố xảy ra trong nước, khiến 230 người thiệt mạng và 1510 người bị thương, Đại sứ quán Trung Quốc tại Thổ Nhĩ Kỳ bày tỏ…”Bỗng trong phòng xuất hiện một cậu bé, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, có vẻ nghe thấy tin nên từ trong nhà chạy ra, lập tức bị bà chủ quát lớn, “Về phòng đọc sách!” Cậu bé lưu luyến dán chặt mắt vào TV, do dự không muốn đi. Cậu ta vừa đảo mắt thì chợt trông thấy Lục Hoài Chinh, thế là hai mắt sáng lên, chạy tới ngồi đối diện Lục Hoài Chinh “Anh Lục!”Lục Hoài Chinh ngẩng đầu chào “Tạp Tạp, đã lâu không gặp.” Rồi giới thiệu với Vu Hảo “Con trai của bà chủ.”Vu Hảo cười gật đầu với cậu Tạp không mấy hứng thú với Vu Hảo lắm, lễ phép chào hỏi xong thì lại dán mắt lên người Lục Hoài Chinh, “Tin tức nói ở Thổ Nhĩ Kỳ có đảo chính, có phải các anh lại làm nhiệm vụ nữa không?”Lục Hoài Chinh cũng đã ăn lưng chừng bụng, anh đặt bát đũa xuống ngồi dựa ra sau ghế, tiện tay cầm lấy trứng gà trong dĩa lên, vừa bóc vỏ vừa nhìn Tạp Tạp, lơ đãng đáp “Không biết, đợi thông báo.”“Bây giờ em nhập ngũ còn kịp không?” Mắt Tạp Tạp đỏ Hoài Chinh liếc nhìn bà chủ, hai mắt bà đã phát hỏa nhìn chằm chằm Tạp Tạp, lại thấy có người ngoài nên không dám nỗi giận, chỉ có thể trợn to mắt như chuông đồng mà Hoài Chinh cười, bóc vỏ trứng xong thì bỏ vào bát, đẩy qua cho Vu Hảo rồi mới nhìn Tạp Tạp nói “Nhóc cứ nghiêm túc thi đại học đi.”“Không, em muốn làm quân nhân.”“Làm quân nhân cái gì! Con chịu khổ được hả?! Đi vào học ngay cho mẹ!”Bà chủ không nhịn được nữa, chạy lại nắm cổ áo Tạp Tạp lôi về phòng. Tạp Tạp không chịu đi, ôm góc bàn nhìn Lục Hoài Chinh với vẻ đáng thương, “Sang năm có gọi nhập ngũ chắc chắn em sẽ đi!!”“Tại sao cậu lại muốn đi lính?” Anh nhìn tin tức, thờ ơ Tạp nghiêm túc đáp “Em phải bảo vệ một người.”Vu Hảo không động đến quả trứng gà kia, Lục Hoài Chinh thờ ơ nghe Tạp Tạp nói rồi đẩy dĩa trứng đến trước mặt cô, dịu dàng bảo “Ăn trứng đi.” Lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tạp Tạp, chất giọng đã lại lạnh lùng như trước “Bọn anh không phải chỉ bảo vệ một người.”Bất chấp bà chủ có dùng sức lôi kéo đến đâu, Tạp Tạp vẫn ôm chặt góc bàn bất động, nhìn Lục Hoài Chinh đầy nhiệt huyết, “Em mặc kệ!”Trông Tạp Tạp rất cố Hoài Chinh thấy Vu Hảo đã ăn trứng gà thì mới nói “Cứ đi thi trước đi, thi xong anh sẽ cho cậu biết nên đến đâu trưng binh là hợp nhất.”“Bọn họ nói anh giao thiệp rộng và cũng có quan hệ, thế nên mới lên hàm nhanh như vậy, là thật hả anh? Em vào thẳng đội của anh có được không?!” Tạp Tạp hỏi thẳng, không chút quan tâm người bị hỏi có lúng túng hay Hoài Chinh đáp cũng dứt khoát thẳng thắn “Anh giao thiệp rộng là thật, có quan hệ cũng là thật, lên hàm nhanh cũng thật nốt, thế nhưng ba chuyện này lại không liên quan gì nhau cả.”Tạp Tạp gãi đầu “Vậy lần sau em tới tìm anh!”Lục Hoài Chinh nhìn cậu ta rồi gật đầu coi như đồng ý, lúc này Tạp Tạp mới chịu đi vào. Bà chủ tới, giọng trịnh trọng hiếm thấy, đầy dứt khoát “Tôi không muốn thằng bé nhập ngũ.”Lục Hoài Chinh gật đầu, tỏ ý đã nước xong xuôi, Vu Hảo phải về rồi, Lục Hoài Chinh đưa cô đến chỗ người ta hay đánh này trên đường không có ai, mọi người đều đi hội làng hết cả Lý thấy hai người về thì lập tức dập thuốc, đưa quân cờ cho người đàn ông bên cạnh, “Anh chơi đi, tôi phải đi rồi.” Sau đó chạy ra khỏi đám đông, hỏi Lục Hoài Chinh “Đi hả?”Lục Hoài Chinh đưa điếu thuốc cho lão Lý rồi gật đầu, “Đi thôi, anh đưa cô ấy về đi.”Lão Lý nhận lấy, *à* một tiếng, xoay người đi lấy Hảo máy móc nói, “Vậy anh đi đường cẩn thận, về thì liên lạc lại.”Lục Hoài Chinh đút hai tay vào túi đứng trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô một lát rồi gật đầu bảo, “Lên xe đi.”Con kênh vẫn róc rách nước chảy không ngừng, xe đậu ngay phía đối Hoài Chinh đi được nửa chừng thì bỗng dừng đó Vu Hảo thấy anh đột ngột xoay người chạy về phía mình, rồi nói với lão Lý, “Đợi một lát.”Lão Lý không kịp đề phòng, *a* lên một tiếng, vội vàng giẫm phanh xe lại. Thân xe giật mạnh một cái, Vu Hảo thiếu điều bị hất ra ngoài, đầu óc choáng giây sau đó ——Cửa xe chỗ ghế phụ được mở ra, cô còn chưa kịp phản ứng thì một bóng đen bỗng chụp xuống, môi Vu Hảo bị người ta in dấu, hơi thở ấm áp vờn quanh chóp tay Lục Hoài Chinh đỡ gáy cô, một tay khác chống lên ghế ngồi, thân hình cao lớn khiến buồng xe đã nhỏ hẹp nay càng thêm chật chội. Anh nghiêng đầu hôn lên môi cô, không chỉ là cái hôn phớt môi chạm môi, cũng không có vẻ lúng túng của nụ hôn đầu, mà anh trao cô nụ hôn kiểu Pháp vừa thâm tình lại nồng nháy mắt đó, Vu Hảo nhắm chặt mắt lại theo bản năng, chỉ cảm thấy như có sao băng rơi xuống đát, khắp nơi đều là ánh lửa, cực kỳ hoang đường.…Còn lão Lý thì tự động nhìn đi chỗ khác trong âm thanh chụt chụt của nụ hôn đầy hoang đường kia, tay còn gõ khẽ lên vô lăng, trong đầu nghĩQuả nhiên đội trưởng Lục rất đàn ông.
truyện năm xuân thứ 28